Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

29 thg 9, 2018

Chuyện thường ở Sydney (tiếp theo)

-Thành phố không có khẩu hiệu!

Ba tháng ở Sydney, đi đủ các hướng từ nội ô ra ngoại thành, tuyệt nhiên không thấy một cái biển "Khu phố văn hoá" hay "Gia đình văn hoá" nào. Càng không có chuyện họp tổ dân phố để "triển khai, kiểm điểm" hay hội, đoàn thể tới nhà "vận động, đóng góp". Vậy mà đường xá, ngõ hẻm, nơi công cộng sạch như lau, chả thấy ai gây gổ cãi đánh nhau, mọi người đối với nhau lịch sự, thân ái. Cám ơn, xin lỗi là hai câu cửa miệng. Ở đâu cũng có bảng và người trực:"Bạn cần giúp đỡ? Chúng tôi sẵn sàng".

Đúng là người ta hay nói hay khoe điều mình thiếu, thậm chí là không có. Thế thật!

Một điều nữa, tụi tư bản chúng rất mất cảnh giác. Vợ chồng mình, hai công dân của nước cộng sản đối nghịch như thế. Vậy mà đến ở mấy tháng trời không phải "đăng kí tạm trú tạm vắng" gì. Cũng chả thấy chú cảnh sát khu vực nào tới kiểm tra, rồi vừa đe vừa gợi :"Hai bác ở nước ngoài mới tới!? Bên ấy có nhiều đặc sản quý lắm nhỉ!?".

Một sáng anh bạn mình đánh xe tới rủ đi caffe, bạn nói: "Hôm nay tôi làm thủ tục chuyển đổi ..., ông đã làm "hành chính" ở Việt nam thì cũng nên tới đấy để biết". Khu "một cửa" đúng với nghĩa là một cửa. Thấy bạn mang giấy tờ vào cửa tiếp nhận, nhân viên tiếp nhận xem xong, nói :"Mời ngài ra ghế ngồi nghỉ, mười lăm phút nữa chúng tôi sẽ có kết quả cho ngài". Đồng hồ bước sang phút thứ mười lăm, thông báo trện bảng mời bạn mình vào cửa lấy giấy tờ đã được giải quyết xong.

Để ý chả thấy có khẩu hiệu:"Vì nhân dân phục vụ" gì cả!?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét