- Ma mị ...!
Khi mình đăng bài "Chuyện thường ở Sydney" có bạn comment:"Cách nhìn của người từng trải, ma mị cuộc đời ...", mình hiểu đấy là một lời khen thôi (thì cứ vơ vào vậy). Đọc từ "ma mị" ấy, bất giác sâu thẳm trong mình tiếng sáo của chàng thổ dân Úc biểu diễn dưới ga tàu điện Circular Quay hôm nào thức dậy.
Ma mị, đúng là ma mị!
Với âm nhạc mình thuộc loại i tờ, ngoài mấy nốt nhạc cơ bản ra chả biết gì hơn. Nhưng lại thích nghe nhạc. Ở Sydney mỗi buổi sáng khi con trai con gái ra khỏi nhà đi học đi làm thì mình cũng cất bước theo chúng, đi dạo! Đi đủ các hướng, nhưng những hôm nắng đẹp mình thường vào phố đi bộ ở trung tâm thương mại Town Hall hay khu ga tàu điện Circular Quay. Chẳng mua bán gì, chỉ ngồi nghe nhạc. Nhạc đường phố! Đủ các thể loại, có băng chơi nhạc đồng quê, có băng chơi nhạc hip hop...họ biểu diễn chủ yếu bán băng đĩa.
Nhưng có một băng nhạc biểu diễn chỉ để xin tiền, đó là băng nhạc của những người thổ dân Úc.
Kèn, sáo, bộ gõ đó là những nhạc cụ chính. Khi âm thanh kèn, sáo nổi lên, là những cánh rừng bạt ngàn, những đàn thú hoang...là nỗi khắc khoải khôn nguôi khi nhớ về tổ tiên họ đã có 50.000 năm sinh sống ở mảnh đất này. Thật da diết, thật ma mị!
Có những bữa nghe họ chơi nhạc, đêm về mình không sao ngủ được.
Chỉ với hơn 200 năm, những tên "thực dân Anh" đã biến một vùng đất chỉ có rừng và biển thành một nước Úc hùng cường và nhân văn như ngày hôm nay. Nhưng trong hành trình ấy là những số phận đầy bi thương của những người da đỏ bản địa. Và cho đến hôm nay, âm nhạc và chỉ có âm nhạc mới diễn tả hết bi thương ấy!
Giật mình, không cẩn thận 200 năm sau nữa những khúc nhạc bi thương, ma mị ấy lại nổi trên đất Việt!
Nhưng có một điều thấy ngay được, lúc ấy không phải là một nước Việt hùng cường và nhân văn như nước Úc ngày nay. Còn như thế nào thì chỉ có ...giời mới biết được!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét