Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

4 thg 2, 2018

Thấy đủ là đủ!


Anh bạn mình có nhà vườn ngay mặt tiền phố chính. Nhà đất mua từ  vài chục năm trước khi  nơi đây còn là ao chuông, vườn ruộng, đất đai người ta vừa bán vừa cho. 

Bây giờ thì khác giá mỗi m2 đất cả gần trăm triệu. Tự nhiên anh chị thành tỷ phú!

Anh chị về hưu, mọi sinh hoạt đều trong khoản lương hưu ấy. Nhiều người quân sư, bán đi mua nhà nhỏ hơn, cũng dư được nhiều tỷ, không thì cho người ta thuê mở quán tháng cũng kiếm được vài chục triệu. Anh chị chỉ cười chả nói gì.

Vườn rộng anh trồng hoa, trồng cỏ. Chim sáo tự nhiên tụ đến, giữa lòng thành phố mà vườn nhà anh lúc nào cũng ríu rít tiếng chim.

Anh nói với mình, tiền bạc cũng để phục vụ cho đời sống, mình thấy thế này là đủ.

Đúng là con người ta khi thấy đủ là đủ, chả phải nhiều hay ít.

Chả bù cho một ông ngày xưa từng là sếp của mình, khi về hưu nhà đất bạt ngàn, ông cho thuê mỗi tháng thu được cả trăm triệu. Ông mua một nhà nhỏ xíu trong hẻm để ở, lúc chết phải phá cả tường mới khiêng được quan tài đưa đi.

Nhiều sáng đến anh cafe, nghe anh đàn hát, mình đùa, nếu tính đủ tiền cho thuê khu nhà vườn này nữa thì ly cafe ở đây giá đắt nhất hành tinh!
Read More..

2 thg 2, 2018

Cafe!


Uống cafe từ thời còn trai trẻ đến giờ, nhưng nói để phân biệt cafe loại nào với loại nào thì mình chịu. Chỉ biết loại này ngon hợp gu với mình, loại kia thấy không hợp gu, thế thôi!

Chính vì vậy đến quán cafe mà không hẳn chỉ vì cafe, mà còn vì không gian quán có hợp với mình không nữa.

Mấy năm trước hay đến quán C.D, quán này nằm sâu trong hẻm, yên tĩnh, nhạc hay, chủ quán dân làm nghệ thuật nên quán được trang trí nhẹ nhàng, bắt mắt. Nhưng có cái ánh sáng hơi mờ ảo quá (kể cả ban ngày). Mới đầu cũng thấy được, sau dần độc thấy nam thanh nữ tú, từng cặp từng cặp đến đây rù rì tâm sự, mấy tay già mình chỏng chơ ra! Thế là tìm đến quán khác.

Các quán cafe ven biển, quanh sườn Núi Lớn, Núi Nhỏ có view đẹp, nhưng chủ yếu phục vụ khách du lịch, hơi ồn ào và cafe cũng thuộc dạng đại chúng, nên chỉ khi nào có khách nơi xa đến thích ngắm biển thì mới ra đó thôi.

 Đảo đi đảo vẫn chỉ ngồi mấy quán:Trầm, Thí dụ, Góc phố, cho đến khi phát hiện ra quán "đúng gu đủ yêu cầu!".

Quán cafe trong siêu thị Lotte. Nếu như Trịnh có "Nơi hầm tối là nơi sáng nhất!", thì ở đây "Tưởng ồn ào mà lại yên tĩnh nhất!". Quán nằm giữa tầng 1, phòng kính lạnh, nhạc nhẹ nhàng, cafe ngon, các cháu phục vụ ngoan, thân thiện. Nhâm nhi cafe, tán gẫu chuyện nhân gian, ngắm thiên hạ qua lần kính. Cũng thú vị! Nhưng mà tránh thứ bảy, chủ nhật và buổi tối ra, vì những lúc ấy đông khách lắm, còn lại là Ok!

Khi cafe một mình, thì mình vẫn ra quán Thí dụ. Yên tĩnh, nhẹ nhàng, toàn là khách quen.

Ai đến Vũng Tàu, thích cafe thì alô cho mình!


Read More..

6 thg 1, 2018

Nhạt!


Mấy chục năm mới gặp lại nàng. Nàng vẫn vậy, đẹp, cái đẹp sắc sảo.

Ngày ấy hắn trồng cây si trước nhà nàng. Nhà nàng kín cổng cao tường, nuôi chó bẹc giê, ông già nàng làm cốp to ở tỉnh.

Hình như nàng cũng có cảm tình với hắn, hình như thôi, hắn không chắc chắn lắm, vì ngày ấy hắn nghèo quá. Cái nghèo làm hắn mất đi cả cái tự tin vào bản thân mình.

Đùng cái nàng lấy chồng, chồng nàng cũng con ông cốp. Đẹp trai, chải chuốt, bóng nhãy!

Chưa kịp cho ra lò nhóc tì nào thì đã đường ai nấy đi. Tiếp bước nữa là chồng nàng bây giờ, hotboy, tóc luôn xịt keo, bóng lộn!

Nàng nói với hắn, mấy chục năm mới nghiệm ra, những thằng đàn ông mà ngay lúc trẻ suốt ngày soi gương, làm đẹp đều là những thằng sau này nhạt thếch!

Trầm ngâm nàng than, cả đời nàng đều gắn với trai nhạt!

Hắn bảo, ngày xưa lấy anh thì mặn rồi!

Nàng nguýt dài, liếc mắt, cái liếc sắc như lưỡi dao cạo râu sản xuất tại Đức.

Hắn rùng mình, tưởng lưỡi dao cứa vào da thịt! ./.
Read More..

5 thg 1, 2018

Nỗi sợ!



Đi dự sinh nhật của nàng về, cảm xúc dâng trào, hắn ngồi viết xong một đoản văn. Đọc lại hắn thấy hài lòng về phút xuất thần trong văn chương của mình.

Nhưng mà, hắn nghĩ:

Đoạn đầu viết như thế thì dễ đụng chạm quá, chắc phải sửa lại!

Đọc tiếp, đoạn giữa mùi mẫm, tình tứ thế này, con vợ mình lại nghi ngờ thì tan cửa nát nhà!

Dòng tiếp, phồn thực, sex quá, sợ mấy đứa nhóc nghĩ: ông già mình hư hỏng thật!

Ồ, đoạn cuối viết thế này thằng chồng nàng nó biết thì bỏ mẹ!

Thế là hắn sửa, sửa hết!   

Áng văn chương của hắn, giờ đã thành thông báo: tối nay tôi vừa đi dự sinh nhật của cô X về./.

Read More..

Thằng Hiên


  Cùng con trai đến quán cafe, rộng, thoáng, cảnh đẹp. Khách đông, đang loay hoay tìm chỗ ngồi, thấy có người gọi tên mình. Quay ra là thằng Hiên đang ngồi cùng với mấy người nữa, nó nói, hai bố con ngồi luôn đây đi.


Nó dân Hà nội, trai phố cổ, ngày còn trong lính, có thời mình với nó ở cùng phòng, hai thằng đều ở cái thành phần mà tay trưởng ban cán bộ trường, người xứ hò dô hò, gạch bút đỏ dưới tên, về sau này mới hiểu ra nghĩa thực của nó là "tụi thành thị, không thể tin tưởng". Cứ lèng èng làm giáo viên mãi rồi ra quân.

Nó ra quân sau mình một năm, lấy vợ Sài gòn rồi ở lại. Kinh doanh buôn bán, bỏ luôn đảng đoàn, không nhà nước nhà non gì. Nó nói, dính vào như thế là quá đủ rồi!

Vợ chồng nó tiếp quản mấy tiệm vàng ở quận 1 của bên nhà vợ nó đi định cư bên Mỹ để lại. Sẵn vốn, lại gặp cơ trời, tài sản được tăng theo cấp số nhân. Giờ mà hỏi đến Hiên "đại gia" kinh doanh vàng, ngoại tệ thì dân có máu mặt ở Sài gòn này đều biết cả. Mấy năm trước nó mở rộng sang kinh doanh lĩnh vực bất động sản, nhà hàng khách sạn.

Ngồi tào lao, bàn chuyện tết này đi đâu, tiện mồm mình hỏi nó, cái khách sạn ở Đà Lạt thế nào rồi? Nó nói, tao bán lại cho người ta rồi, lỗ mẹ nó mất chục tỷ. Nó kể, dịp tết năm ngoái, có thằng em của em thằng bạn, đến thuê bao toàn bộ mấy chục phòng khách sạn, phục vụ ăn uống luôn từ mồng ba đến hết mồng bảy tết. Khách là cán bộ lãnh đạo ủy ban và các phòng ban một quận của thành phố. Thuê xong, nó thanh toán sòng phẳng, lại còn lì xì cho nhân viên mỗi đứa một tờ xanh có hình ông cụ. Hôm cuối cùng có bữa tiệc chia tay, nó nhờ tao, anh nói giúp em trước mọi người, đại khái là:"X đây là người em thân thiết của tôi, một người tôi rất quý mến. Khách của X cũng là khách của tôi. Chú X đòi thanh toán! Nhưng không được, mấy khi có dịp các anh chị lên đây, để tôi lo!". Rồi màn kịch diễn ra, nó năn nỉ trả tiền, mình từ chối...mọi người cám ơn!

Tao nghĩ đơn giản, tiền thì nó thanh toán sòng phẳng rồi, thỏa mãn cái sĩ của nó một tí cũng chả sao. Không ngờ mấy tháng sau, mấy chục cái đơn tố cáo mình lừa đảo lấy tiền của người ta. Thì ra lúc về, nó nói tao và nó đang hợp tác mở rộng kinh doanh cần số vốn lớn, hứa trả lãi cao ngất. Thế là người vài chục triệu, người mấy trăm triệu đưa cho nó. Những thàng đầu nó trả đầy đủ tiền lãi, sau đó khất lần, rồi nó lặn mất tăm.

Công an, kiểm sát kêu tao lên mấy lần, thì có sao tao nói vậy. Rồi cũng im luôn. Nhưng thâm tâm thấy áy náy, tao tới gặp thằng phó chủ tịch quận đi cùng đoàn hôm ấy, nói, việc thế nào thì các ông rõ rồi, nhưng tôi thấy mình cũng có lỗi. Tôi gửi lại số tiền mà thằng X đã trả ăn nghỉ ở khách sạn và tiền nó bo cho nhân viên của tôi. Thằng phó quận tần ngần, anh làm thế chúng tôi khó nghĩ quá, anh kinh doanh thì phải thu tiền chứ. Các ông các bà ấy tham thì chết! Ai cũng rõ anh chả dính dáng gì, nhưng tiền mất, thằng X lại trốn đi, họ "túm" anh để cứu vãn thôi.

Thì ra vậy! Chán quá, tao để lại tiền, nói, tùy ông xử, rồi bỏ về. 


Đang chuyện thì vợ nó ở bên Mỹ gọi về. Nó ờ ờ, anh đang ngồi caffe với anh Tuấn đây, rồi dí ngay cái điện thoại sang mình. Thấy vợ nó hồ hởi, anh lên Sài gòn về nhà em ở cho thoải mái, có anh, anh Hiên cũng vui. Mình cười, để quản thằng Hiên hả! Nó cười hihi.

Ít có người như vợ nó. Quá đảm, làm ăn giỏi, nhưng cái độ ghen tuông thì vượt xa “mức quy định của nhà nước”. Có lúc nó thuê liền mấy thám tử theo dõi chồng có tằng tựu hay không. Thằng Hiên đi đâu chưa về thì cả đêm nó cứ ngồi ở cổng đợi chồng. Một lần thằng Hiên có việc xuống Vũng Tàu gấp, quá giờ Tí thấy nó đến gõ cửa nhà mình, vừa vào nhà nó điện thoại cho vợ: anh đang ở nhà anh Tuấn đây, rồi cái màn đưa điện thoại cho mình xác nhận. Mình nói, sao khổ vậy mày? Nó bảo, thôi để cho êm đi.

Vợ nó tin mình, phần lớn là do thằng Hiên xây dựng hình tượng mà nên thôi. Lắm lúc nó xây quá lên, biến mình như thằng ngớ ngẩn. Có lần trước mặt vợ nó, nó "mắng" mình: Ông thật thiếu tế nhị, nó xinh xắn thế, bao nhiêu thằng theo chả được, nó cầm tay ông thì mất mát gì. Vậy mà ông ông vung tay đẩy nó ra rồi  mắng nó xa xả thế! Làm mình tí nữa thì bật cười, còn vợ nó thấy vậy thì nể mình lắm.

Chỉ cái khoản đối phó với vợ là chưa được thật thôi. Còn với anh em, bè bạn nó sống tốt, thực lòng, ai khó khăn gì về kinh tế nó đều giúp. Mấy năm trước họp kỷ niệm thành lập trường, nó đưa một số tiền lớn cho đại diện ban liên lạc, nói để anh em nào thiếu vốn làm ăn hay khó khăn gì vay. Mấy tay đại diện ban liên lạc chả nói với ai, gửi hết ngân hàng chia nhau tiền lãi. Có người nói ra, mấy tay kia trả lại tiền gốc. Cầm lại tiền mà thấy nó buồn quá.

Thấy bất ngờ khi nó nói, uống caffe với mày vài lần nữa thôi, chắc tao phải sang Mỹ sống.  Mình nói với nó, đi làm gì, ở đây sống cũng tốt chán mà. Người ta đang lao về nước kinh doanh, vợ chồng mày có cái nền vững thế lại bỏ ra đi? Nó nói, riêng mày thì tao chả giấu gì: mình làm ăn sinh sống ở chính thể này gần hết kiếp người, nhìn nhận ra nhiều bài học quá rồi, phải biết lúc nào dừng thôi…!  Mình bảo, mày cứ nói quá, còn có pháp luật chứ. Nó cười, mày vẫn ngây thơ như ngày nào!

Nó thở hắt ra, mà vợ con tao nó tuyên bố không về sống ở Việt nam nữa, chả lẽ tao lại ở lại đây một mình! ./.



Read More..

29 thg 12, 2017

Mùi cafe, mùi thuốc bệnh!


Ở nhà con trai, sáng rảnh cafe ngay trong hẻm. Con bé bán quán hỏi: Chú ơi, vẫn như cũ nhé?. Ừ, vẫn thế cháu! Nghe cứ như mình là khách ruột của quán. Thực ra cả sáng nay nữa mới là lần thứ ba mình sang uống ở quán này. Nó mang cafe ra, miệng cười tươi, cái cười vừa hiền vừa thật thà, nói, cần gì chú gọi con nhé.

Hôm đầu tuần vào khám bệnh ở một bệnh viện lớn, gắn tên với một trường đại học lớn ở thành phố này. Bệnh nhân đông nghìn nghịt, những khuôn mặt thiểu não, lo âu. Mấy cô y tá, bác sỹ nói với bệnh nhân, giọng nhát ngừng như ra lệnh. Chả tìm thấy một nụ cười. Y như các cô đang có sứ mệnh ban phát ân huệ cho mọi người! Mà bệnh nhân ở đây hầu hết đều phải khám chữa bệnh theo giá cao, có ai cho không họ đâu.

Mình nghĩ có lẽ là do "môi trường"! Cô bé bán quán cafe, được hít thở không khí đậm chất cafein, nên cô luôn vui vẻ, dễ thương, còn mấy cô y bác sỹ ở bệnh viện kia luôn hít thở không khí có mùi thuốc bệnh, nên các cô bị trầm uất chăng!?

Lý giải vậy thôi, chứ lý giải theo kiểu học hành, bằng cấp thì khó thật!


Read More..

28 thg 12, 2017

Nhà trong hẻm.


Số mình luôn ở nhà trong hẻm. Lúc nhỏ ở với cha mẹ nhà trong hẻm, lớn lên lập nghiệp mấy lần thay đổi nhà, rốt cuộc vẫn ở trong hẻm. Giờ đến đoạn cuối rồi mà nhà vẫn cứ mấy sẹc. Đi đâu gọi xe đến đón, câu đầu tiên cô nhận điện của hãng xe, hay anh tài xế đều là: chú ra đầu hẻm giúp cháu nhé. Bạn bè đến chơi, cho địa chỉ, thường thì bạn hỏi: có chỗ đậu xe không mày? Có ông anh con bác mình vào chơi còn nói thẳng: chú vào mấy chục năm rồi mà không kiếm cái nhà mặt tiền ở cho "tử tế". Thằng A, thằng X vào sau chú nhiều mà bây giờ mấy cái nhà mặt tiền ở quận 1, quận 3 đấy. Chả lẽ ông anh thẳng toẹt ra: chú kém quá, khù khờ như chú thì ăn cám là đúng rồi! Những lúc ấy mình cười như mếu, nói: vợ chồng em cũng cố gắng làm lụng, tằn tiện lắm, cũng hay mua vé xổ số, mà trời không cho anh ạ!

Nhưng ở hẻm nhiều cái hay, cái tiện. Tiếng xe cộ ít, nhất là ở các hẻm cụt. Quán xá trong hẻm thường rẻ lại thân thiện, vài lần là quen mặt nhau. Thể dục buổi sáng về, tạt vào chị bún bò đầu hẻm, chưa tiền lúc nào trả cũng được. Uống ly cafe, chủ quán lôi bàn cờ ra, tôi với ông làm ván, lúc cờ vào thế bí, có khách, chủ quán phẩy tay, vào tự pha đi, cũng kiếm sống đấy nhưng không đặt nặng lời lãi.

Ở trong hẻm  quen rồi, bữa nào đi thăm anh em bạn bè, nhậu quá rồi ở lại, y rằng đêm ấy trắng đêm chả ngủ được, lạ nhà chỉ một tí thôi, cái chính là ám ảnh tiếng xe chạy dưới lòng đường, dù là mình đang trong phòng có cách âm, máy lạnh.

Có lẽ số mình phù hợp với nhà hẻm! Thì phải AQ thế vậy, chả lẽ lại công nhận ông anh con bác mình nói đúng.

Thế thì tự ái chết đi được!


Read More..

18 thg 12, 2017

Thày ...buồn!?

Sang Cam chơi về, vừa qua cửa khẩu Mộc Bài thấy có tin nhắn:"Ban liên lạc lớp Cao cấp ...khoá ...  mời đ/c dự họp mặt..ngày...". Chả nhớ gì tự nhiên lại nhớ hai em xinh đẹp học cùng lớp, em thì chồng mất, em thì bỏ chồng.

Em chồng mất, đã xinh lại hoạt, được bầu làm phó ban cán sự lớp, phụ trách tài chính, tức là có nhiệm vụ thu tiền của học viên góp lại và mời các thày đi nhậu. Một bữa mời thày nhậu, rồi đi hát karaoke, về tưởng đã xong nhiệm vụ. Qua giờ Tí, điện thoại réo vang, thày phôn tới:"Em ơi, thày nhớ em không ngủ được, đến đây với thày đi!". Sau bận ấy em trả lại chức phó ban. Ngoan hiền vậy mà cũng văng tục: "Thày với chả bà, tiến sĩ với chả giáo sư, đồ mất dạy!".

Em bỏ chồng, xinh, mạnh mẽ, kinh tế vững, hơi bỗ bã một chút, cũng hàm lãnh đạo cấp sở đi học. Có ông thày trẻ đa tình theo riết. Nếu chỉ cái đa tình thôi thì cũng ok, chắc chả vấn đề gì, đằng này ông vừa đa tình lại vừa có ý lợi dụng về vật chất. Một hôm ông kéo cả lũ bạn ông từ Hà nội vào chơi, rồi kêu em bỏ chồng tới. Ông giới thiệu các bạn ông đều hàm tiến sĩ giáo sư cả. Nhậu sừng sừng rồi, một tay ông nâng cốc, một tay ông xoa đùi em bỏ chồng, nhưng miệng thì vẫn cứ một thày, hai em. Em bỏ chồng cũng đã sừng sừng, thấy không thể tôn trọng tay thày này được nữa, em tuyên bố:"Thôi nhậu nhẹt chả thày trò đéo gì cả, mày tao đi cho dễ gọi!". Cả bàn nhậu tay nào tay ấy ừ hữ một chút rồi giải tán.

Lâu lâu gặp lại, kể chuyện này mình và các em cứ cười vang!



Read More..

5 thg 12, 2017

"CHÍ PHÈO"!


Một lần ở một sân bay nước ngoài, nhập cảnh xong lúc lấy hành lý ra cửa để hải quan kiểm tra. Đứng trước mình là đôi vợ chồng người Việt trạc bốn mươi cùng đứa con trai khoảng năm, sáu tuổi, hàng hoá xếp lỉnh kỉng một xe đầy. Hải quan kiểm tra và giữ lại một bao tải của họ. Mình thấy vợ chồng họ trình bày, tiếng tây tiếng ta nghe loạn xạ cả lên. Nhưng anh hải quan to như KingKông nhất quyết giữ lại. Bất ngờ thằng bé con lao vào ôm chặt cái bao tải, kêu khóc ầm ĩ vang cả sân bay. Tình thế làm cho các nhà chức trách sân bay nước họ phải ngớ ra, không biết giải quyết thế nào. Anh hải quan to như KingKông kia cũng bất lực. Mình thấy anh móc điện thoại, chắc là gọi cho sếp. Khoảng mươi phút sau anh sếp xuất hiện. Thấy anh sếp đến, thằng bé lại lăn lộn gào khóc to hơn, nước mắt, nước mũi đầm đìa. Anh sếp thọc tay vào bao tải, lôi ra mấy củ khoai lang và mấy mớ rau hành tỏi gì đó. Lưỡng lự một chút thấy anh ta phẩy tay cho đi qua. 

Lúc chờ xe bus vào thành phố, thấy vợ chồng họ và đứa con cười tươi như hoa. Anh chồng móc điện thoại chắc gọi về Việt nam, mình nghe loáng thoáng:"Thằng cháu của ông bà cực khôn!". Chắc anh đang tự hào chiến tích vừa rồi của thằng con.

Mình quen và thân một anh bạn người Thái Lan, nói tiếng Việt rõ hơn người Việt ở một số vùng. Dân kinh doanh nhưng rất am hiểu, văn hoá, văn học Việt. Trong ba lô lúc nào cũng có truyện của Nam Cao, Vũ Trọng Phụng. Hắn nói thích truyện của Nam Cao nhất vì ông tinh tế trong các chi tiết, có tài biến chi tiết thành khái quát. Mình hỏi: ông thích nhất truyện nào của Nam Cao? Không lưỡng lự, hắn trả lời: Chí Phèo. Rồi lim dim mơ màng hắn thả ra một câu: "Người Việt nhiều Chí Phèo lắm!". Tất nhiên lúc đó máu dân tộc của mình ứ lên, tranh luận cãi lấy được, là "Ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có thằng khùng, thằng điên". Hắn cười, ra điệu bộ dường như chả muốn tranh luận nữa.

Chứng kiến cảnh thằng bé con ở sân bay, cách xa nước Việt hàng ngàn cây số ngày hôm đó, mình lại nhớ nụ cười của ông bạn người Thái hôm nào, cả cái điệu bộ dường như chả muốn tranh luận của hắn.




Read More..

16 thg 11, 2017

GIÓ CHƯỚNG.



Thấy người khó chịu, xương cốt đau êm ẩm. Kêu vợ: nấu cho anh nồi nước xông. Xông xong, thấy người nhẹ đi. Vợ nói, chuyển mùa đấy mà!

Đã là cuối năm, mùa mưa dường như chấm dứt. Mấy bữa nay không khí  như se lại, khô dần, gió ào ào cuốn lên từng đợt. Mùa khô đến rồi.

Ở Nam bộ này có hai mùa rõ rệt, mùa mưa và mùa khô. Mùa mưa thường thì từ tháng 5 đến tháng tháng 11, thời gian còn lại là mùa khô. Đặc sản của mùa khô ở vùng Nam bộ này là: gió chướng.

Sống ở đất Nam bộ mấy chục năm, từ Biên hòa, Sài gòn, nhưng chỉ khi về sống ở thành phố Vũng Tàu này, mình mới cảm nhận được thế nào là gió chướng!

Ngày mình về sống ở Vũng Tàu, còn “đất rộng, người thưa” lắm. Mấy con phố chính, như Ba Cu, Lê Lợi, Nguyễn Văn Trỗi, giờ cao điểm cũng chỉ lác đác vài chiếc xe máy phóng vội, ô tô chỉ có xe biển xanh của các cơ quan nhà nước. Có vài tuyến đường được trải nhựa, còn lại là đường đá cấp phối. Mùa khô, gió chướng giật thốc lên từng đợt, cát cuốn tạo những vòng xoáy thả vào mặt người đang di chuyển. Rồi lại “ráo hoảnh” như chưa từng thổi!  Trên chiếc xe đạp cà tàng, năm đầu gió cát chỉ thả  vào một mình mình, rồi là hai mình, và rồi là thả vào những đứa con. Để kịp giờ đến công sở, kịp giờ đưa con đến nhà trẻ, mẫu giáo, hối hả về lo bữa cơm tối… Gió cát thì cũng phải gò lưng mà đạp thôi. Năm tháng trôi, riết rồi cũng  thành quen.

Giờ thì thành phố khác rồi, nhà cửa mọc lên san sát, đường nào cũng trải nhựa, lát bê tông, vệ sinh sạch sẽ, cây xanh được trồng nhiều. Gió không còn được hồn nhiên thổi thẳng nữa, phải vòng vèo, lạng lách, cát cũng chả còn để cuốn lên những vòng xoáy ma thuật. Mọi người di chuyển bằng xe máy, ô tô, cảm nhận về đặc sản gió chướng chắc cũng bị giảm đi nhiều!

Các con mình được sinh ra và lớn lên ở thành phố này, đi xa rồi chả rõ chúng  cảm nhận về mùa gió chướng thế nào? Như thủa hồng hoang,với những nỗi buồn man mác!?  Như những năm tháng mưu sinh đầy vất vả của cha mẹ!? Như những kỷ niệm mà chỉ chúng  mới rõ…!?

Mấy bữa nữa nghỉ hè bên ấy rồi, các con về lại thành phố này. Mùa  gió chướng năm nay mới bắt đầu! ./.   








Read More..

12 thg 11, 2017

DIỄN HAY THẬT!


Chuyện hai ông thủ tướng, một Úc, một Canada ngồi uống cafe ăn bánh mì ở vỉa hè Việt nam cách đây mấy bữa, rộ lên các trang báo. Có người khen, có người nói:"nó diễn thôi!". Mình nghĩ: Diễn. Đúng thôi!

Ngay mình, nhậu quán vỉa hè có thâm niên gần nửa thế kỷ, vậy mà lắm khi còn hú hồn hú vía, sợ bỏ bố đi được. Sừng sừng, mấy ông bàn bên vừa chuyện trò vui vẻ thế, chỉ mấy câu nói qua nói lại, thế là ly, chai vèo vèo, cả quán tán loạn. 

Là khách VIP của cả đất nước, hai ông thủ tướng kia dù có muốn "tự do", thì bố bảo mấy ông chính quyền, mấy ông an ninh nhà ta chả dám thả cho hai ông muốn ngồi ăn uống ở đâu cũng được.

Nhưng có cái hay là cả hai ông thủ tướng đều diễn như thật. Không như các quan nhà ta luôn luôn diễn đấy mà cứ lòi ra cái lố bịch, giả dối.

Đọc báo mình thấy, bà (mình quên tên) khi là đương kim thủ tướng Thụy Điển,  hàng ngày ngoài giờ làm việc bà vẫn đến  các siêu thị bình dân mua thực phẩm về nhà tự nấu ăn.

Còn đây là chuyện  mà mình mắt thấy tai nghe. Tháng 5/2012 khi mình và mấy ông bạn đang xếp hàng mua  suất ăn trưa ở một nhà hàng thuộc hệ thống McDonalds, thành phố Dallas. Một người đàn ông trung niên, ăn vận lịch sự vào xếp hàng sau mình, ông lấy suất ăn và ngồi vào chỗ cạnh bàn mình, ăn uống bình thường như mọi người. Nhưng tinh ý thì nhận thấy mọi người nhìn ông với thái độ rất tôn trọng, kính cẩn. Mình hỏi anh bạn:ông ấy là ai vậy? Anh bạn mình vừa ăn vừa trả lời: à, ông ấy là thống đốc bang Texas này. 

Thống đốc bang Texas! Một bang có diện tích hơn cả nước Pháp, đứng thứ 12 trong nền kinh tế toàn cầu. Nói theo ngôn ngữ ví von của quan chức ta: về kinh tế so với họ chúng ta chỉ là con tem dán trên lưng con voi!

Những chuyện như thế , với bà thủ tướng Thuỵ Điển hay ông thống đốc bang Texas, ở đất nước họ cũng bình thường như người Việt chúng ta đang hít thở khí trời. Sự bình dị, tôn trọng những giá trị thật đã ngấm vào từng tế bào trong họ.

Vậy thì chuyện ông thủ tướng Úc uống cafe hay ông thủ tướng Canada ăn bánh mì ở vỉa hè Việt nam, chắc đối với riêng họ thì chẳng có gì là trái bình thường. Vì thế họ "diễn như thật"! Đúng ra là"thật như diễn".

Lạ chăng là ở cái nước  mình, chỉ cần làm quan tới cỡ trưởng phường thôi là cơm bưng nước rót tới tận phòng rồi. Có ai nói sao các anh quan cách thế? Thì đã sẵn câu trả lời:"Công việc bận lắm, ai có thời gian rảnh rỗi ra xếp hàng như vị thủ tướng hay thống đốc kia!"./.




Read More..

20 thg 10, 2017

Thánh nhân đãi kẻ khù khờ.

Hồi học cấp II dạy môn Địa lý mình là thày Nghi, thày sống một mình chả vợ con gì. Thực ra môn chính thày dạy là môn Văn, còn môn Địa chỉ là thêm thôi. Nhưng cả lớp mình đều thích thày dạy môn Địa hơn. Cứ đến giờ Địa của thày là chả có đứa nào cáo nhức đầu sổ mũi gì, cứ há hốc mồm mà nghe thày giảng. Nhớ lần thày giảng về Châu Phi, về mũi Hảo Vọng, thày nói đó là nơi tiếp giáp giữa biển Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương, hai biển tiếp giáp nhau, bên Đại Tây Dương nước biển xanh ngắt còn bên Ấn Độ Dương nước biển tím thẫm tạo lên khung cảnh vô cùng đẹp. Rồi thày còn tả thêm cảnh chim Hải Âu dập dờn trên sóng lao vào hai biển, lúc thì cả thân xanh rờn, lúc lại tím ngắt, cảnh cá voi nghe được tiếng người ... Cả lớp mình nghe cứ mê ly đi, nghĩ sao lại có nơi thần tiên đến thế! 

Rồi mình cũng có dịp đi ra nước ngoài nhiều lần, nhưng thực lòng chưa khi nào nghĩ đến được nơi "thần tiên" ấy. Vậy mà trời chiều mình, mình đã đến cái nơi cách đây gần nửa thế kỷ cả thày lẫn trò đều nghĩ đến được đấy cũng ngang đến với sao Kim, sao Hoả.

Cách đây hơn chục năm lúc đưa cu lớn nhà mình đi thi đại học, ngồi chờ con thi, xem tạp chí giới thiệu các trường đại học TOP đẹp nhất trên thế giới. Chả rõ sao trong gần chục cái trường ấy mình thấy mê nhất Đại học Sydney (University of Sydney). Nghĩ, con cháu mình mà được vô đây học thì hạnh phúc biết bao.

Thánh nhân đãi kẻ khù khờ! Ông con trai út khù khờ của mình  vừa gửi ảnh đang ôm hoa "khoe" trường nữa đấy!



Read More..

12 thg 9, 2017

Ba phát súng lên trần nhà!


Trước lúc sang Mỹ lần đầu (2008), không hẳn là tin hẳn, nhưng cũng nghĩ nước Mỹ đang hỗn loạn quá. Khủng bố, ô nhiễm môi trường, xã hội bất an ... Đến nỗi trước khi đi, vợ cứ dặn đi dặn lại: Sang đấy anh nhớ không đến chỗ vắng, tránh xa chỗ đông nhé. Lúc máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống phi trường Dallas vẫn lẩm bẩm câu vợ dặn.

Ba tuần ở bên đó, bay từ Nam sang Đông, từ Đông về Tây, nước Mỹ làm cho mình mở mắt ra nhiều vấn đề. Không khí trong lành, thủ tục cái gì cũng nhanh gọn, minh bạch, xã hội thấy thật yên bình. Nghĩ, có lẽ mình "cưỡi ngựa xem hoa" lên thấy vậy thôi! Hôm về Cali vào thăm gia đình anh chị H, bạn của anh Hai Hoà (nguyên chủ tịch huyện Côn Đảo), bữa cơm thân mật, mình hỏi chị chủ nhà, nghe nói bên này trật tự xã hội phức tạp lắm hả chị? Chị nói, cũng phức tạp đấy chú. Rồi chị kể, cách đây hơn một năm có hai thằng cầm súng vào cướp cửa hiệu của ông P người Việt mình, chúng bắn ba phát  lên trần nhà và cướp được gần năm ngàn đô. Chị phân tích thêm, chúng chỉ rình cướp vào cộng đồng người Việt mình thôi, vì người mình buôn bán thường hay trốn thuế, tâm lý ngại khai báo, sợ trả thù... Nghĩ, sang đến đây rồi mà dân ta vẫn giữ nguyên được cái "bản sắc" của dân tộc!

Bốn năm sau (2012) mình mới lại sang Mỹ. Đến thăm anh chị, anh chị lại mời cơm, mình lại hỏi câu bốn năm về trước: nghe nói bên này trật tự xã hội phức tạp hả chị? Chị lại thong thả nói, cũng phức tạp lắm đấy chú. Rồi chị kể, cách đây hơn 5 năm , có hai thằng cầm súng vào cướp cửa hiệu của ông P người Việt mình, chúng bắn ba phát lên trần nhà ... Mình cười, chuyện ấy em biết rồi, còn chuyện "phức tạp" nào khác không chị? Chị cười hiền, có chuyện vậy thôi chú.

Chắc sắp tới nếu mình được qua thăm anh chị, chắc chị  lại kể: Cách đây hơn chục năm có hai thằng ... chúng bắn ba phát lên trần nhà ...!

Ôi, cái xã hội Mỹ trật tự an ninh kém quá, hỗn loạn quá!







Read More..

17 thg 1, 2017

Lý do!!!?

Anh bạn hàng xóm mời sang nhậu. Vừa là tiệc tất niên, vừa là tiệc chia tay. Qua tết nguyên đán này gia đình anh sẽ đến định cư ở một đất nước mới, tít bên kia bán cầu.

Chuyện đi hay ở bây giờ chả có gì mà ầm ĩ, ra nước ngoài làm việc hay định cư thì cũng như ngày xưa mình từ bắc vô nam thôi.

Nhưng với gia đình anh thì mình thấy hơi lạ.

Lạ vì bấy lâu nay những gia đình đi định cư ở nước ngoài đều có những lí do, hoặc là về chính trị, hoặc là vì kinh tế, không thì cũng vì để đoàn tụ gia đình. Dưới góc nhìn ấy, chả có lý do gì để anh và gia đình phải rời nước ra đi.

Anh là kỹ sư xây dựng, rất giỏi chuyên môn, công việc ổn định, có công ty riêng, sống hiền lành, tử tế. Chị là nhân viên nhà nước. Hai đứa con trai thằng lớn mười sáu, thằng nhỏ mười ba, ngoan ngoãn, học giỏi. Gia đình ấy là ước mơ của nhiều người.

Vậy mà!

Tiệc tàn, mọi người về hết còn lại hai anh em, anh nói với mình, thế là lại tay trắng lên đường anh ạ! Cái nhà này bán được hơn bốn tỷ đủ cho hai suất, gom góp lại vay mượn thêm mới đủ cho hai suất nữa. Thấy anh mở lòng, có tí rượu vào mình hơi tọc mạch: “Sao đang yên ổn lại ra đi vậy?”. Anh nói: “Anh em mình đi ra nước ngoài cũng nhiều, nên em chả có ảo tưởng gì cả. Biết sang đó là vất vả lắm, phải làm lại từ đầu, nhưng phải đi thôi anh. Chí ít thì cũng còn được là ...”.

Bỗng anh im lặng chả nói gì thêm. Nhưng mình hiểu anh định nói gì. 

Hôm trước xem tivi chương trình “Bài hát Việt”, thấy có em vừa là tác giả vừa là ca sỹ biểu diễn ca khúc “Chí Phèo” thật hay. Có anh trong ban giám khảo lâu nay chắc vẫn nghĩ mình cao siêu, thâm hậu yêu cầu đưa vào bài hát ấy câu: “Ai cho tôi làm người lương thiện”. Chắc anh ấy nghĩ có thế mới thể hiện được “tính tư tưởng” của ca khúc. Anh ta là nhạc sỹ, nhận xét như chính trị viên, mình thấy cứ tuột đi, nhạt thếch.

Còn anh hàng xóm của mình chưa bao giờ nói câu trơn tru như vậy, chả bao giờ có lời nhận xét như thế, mà sao mình thấy thấm thế!







Read More..

5 thg 12, 2016

Đố kỵ!

Sáng đầu tuần ngồi uống cafe với anh bạn. Nhìn cái mặt anh mình thấy có chuyện rồi. Hỏi: có chuyện với gấu mẹ à? Anh nói: không.

Kệ, chả thèm hỏi nữa. Lát sau anh mới kể, hai ngày nghỉ vừa rồi về đơn vị cũ dự đám cưới con người bạn. Bạn bè gặp nhau đông đủ, thấy ai cũng khấm khá, con cái trưởng thành. Thật vui. Ngày ở đơn vị còn trai lơ cả, ra quân rồi có anh thì làm đến giám đốc doanh  nghiệp lớn, có anh quay ra viết văn thơ, có anh ở nhà chăn nuôi heo. Thôi mỗi người mỗi việc, cứ sống tử tế thì đều là tốt cả. Nhưng sự đời lại chả thế ông ạ - Quay qua mình anh nói. Ngồi ăn cưới đang vui, mình thấy thằng bạn giám đốc doanh nghiệp đứng dậy bỏ về, nói nhà có khách, nó đến bắt tay mình nói, khi nào rảnh ông đến nhà tôi chơi. Ông bạn giám đốc vừa đi khỏi bàn là màn “đấu tố”. Bắt đầu từ ông bạn ngồi cạnh:”Bố láo! Nó lại xưng mày tao với tôi”, vì ông này cho rằng, ông  bạn giám đốc kia chui ra sau ông tới … những mấy tháng. Có ông lại hùa vào:” Thằng này ăn may thôi, tài giỏi mẹ gì”, “Bám váy vợ ấy mà!”. Đủ câu cay nghiệt. Nghe vậy, thấy vậy, thế là hết vui ông ạ. Từ đấy tới lúc về chả biết nói chuyện gì. Tuy không gặp nhau nhiều nhưng tôi biết thằng bạn giám đốc kia rất chịu khó học hành, sống đoàng hoàng, tử tế. Có lẽ lỗi của nó là: ”Sao lại dám vượt lên chúng tao!”.

 Anh bạn cười chua chát.

Mình lại nhớ tới hai nhân vật AQ và Vương râu xồm bắt rận cắn trong AQ chính truyện của Lỗ Tấn. Tức nó, ghen với nó vì nó bắt được nhiều rận và cắn rận kêu to hơn mình...

Buồn làm gì, uống café đi ông, Lỗ Tấn mãi mãi vẫn trường tồn!   
Read More..

20 thg 10, 2016

"Hoa quát"

Kỷ niệm ngày phụ nữ, hắn mua hoa tặng vợ. Con gái hắn hí húi dưới bếp nấu  ăn cho bữa tiệc gia đình nhân ngày này. Chờ bữa, hắn nằm dài trên ghế sofa và mường tượng! Bỗng nghe: Xoảng! Từ dưới bếp vọng lên. Chả rõ đầu cua tai nheo ra sao, hắn bật dậy, và quát: "Con gái con đứa làm ăn thế à. Vụng quá là vụng!”. Con gái hắn giật mình vì tiếng quát, nhưng im lặng. 

Hắn cũng bỗng giật mình vì tiếng quát của mình!

Giật mình, hắn thấy mình thật vô tâm.

Ngày ấy con gái hắn mười bảy tuổi, đã là một thiếu nữ!

Vậy mà hắn luôn nghĩ nó còn là trẻ con. Ngày kỷ niệm phụ nữ  hắn lại đi "tặng" con gái mười bảy tuổi của mình món "hoa quát" ấy./.






Read More..

9 thg 10, 2016

Cái tên.

Đến Đà Lạt thành phố mộng mơ, đi thăm Dinh 1, Dinh 2 lại Dinh 3, thôi thì cứ tạm gọi theo đúng tên thời bây giờ. Nhưng mình nghĩ, những dinh thự đẹp đến thế, lung linh lãng mạn đến thế sao người ta không thể nghĩ ra cái tên ngoài con số khô khan ấy được nhỉ. Đem suy nghĩ ấy hỏi một nhà văn già có thời gian sống rất lâu ở thành phố mộng mơ này, ông cười nói: người ta chả dốt đến mức như cậu nghĩ đâu, thậm chí còn rất khôn, khôn đến mức đậm đặc ấy chứ. Thử nghĩ xem, nếu người ta đặt cho nó là Dinh thự Hoa Hồng, Hoa Sứ hoặc Dinh thự Cây Tràm trắng, Anh đào đỏ… những cái tên như thế đẹp đấy, gợi đấy, mơ mộng đấy, nhưng khi muốn làm phép cộng, lại phải liên tưởng mất rất nhiều thời gian. Đặt tên những con số, dễ cộng, dễ nhớ, chỉ cho mọi người thấy ngay rằng, mảnh đất bé tẹo như Đà Lạt mà ông vua của chế độ phong kiến này đã có đến mấy dinh thự bao la bát ngát. Ông ta đã sống, đã hưởng thụ sự sang giàu trên sự đói nghèo, bần hàn đến tột cùng của người dân nước ông. Bất bình chưa? Căm thù chưa? Thấy sự ưu việt của chế độ mới chưa?

Biết vậy, nhưng mà vẫn thấy tiếc, như tiếc cho cô gái đoạt danh hiệu hoa hậu mà lại có cái tên là Nguyễn thị Hĩm, Lê thị Mòi, Trịnh thị Mẹt.

Mà liệu có cô gái nào có những cái tên như thế mà trở thành hoa hậu không nhỉ?


Read More..

Hàng cây Tràm trắng ở Dinh 1- Đà Lạt

Nhớ lần đầu tiên mình vào thăm Dinh 1, ngày ấy hoang tàn lắm, nguyên sơ lắm,  không có cái hào nhoáng kiểu treo đèn lồng dăng ngang lối đi, kết hợp văn minh Âu – Á ba rọi như bây giờ. Cái làm mình ngây ngất lúc ấy và cả về sau này không phải là những kỷ vật của ông hoàng bà chúa, cũng không phải ngôi nhà kiến trúc theo lối Gô-tích, mà chính là hàng cây Tràm trắng chạy dọc đường từ cổng vào dinh. Lần đầu tiên mình được nhìn hàng cây đẹp đến lạ lùng, vừa cổ kính, vừa lãng mạn. Thân cây mốc thếch, những lớp vỏ xếp chồng lên nhau, lớp như muốn bám vào, lớp lại như muốn rũ ra, ở những chỗ lớp vỏ tuột xuống, lộ ra lõi cây bóng láng rắn như sừng. Phía trên những cành cây vươn lên cứng cáp nhưng vẫn giữ được sự mền mại mà không hề ẻo lả. Hàng cây ấy vừa tôn nên vẻ đẹp cổ kính của dinh thự, lại vừa như muốn kéo người ta về với dĩ vãng xa xăm và hơn hết nó hòa với rừng thông xung quanh mang đến nét đẹp thật sang trọng, lãng mạn.

Ông Robert Clement Bourgery chủ nhân đầu tiên của dinh thự này, người đã chọn giống cây này mang về trồng nơi đây. Có thể khi ông cho trồng hàng cây này mục đích đơn giản chỉ là gợi nhớ tới Châu Âu quê hương ông, nhưng không thể phủ nhận là ông có gu thẩm mỹ trên cả tuyệt vời. Sau này khi đi qua những phố cổ ở Sydney mình thấy hai bên đường đều trồng cây Tràm trắng, nhưng chả có hàng cây nào đẹp như hàng cây ở Dinh 1 và cũng rõ thêm quê hương của cây Tràm trắng này chính là ở Úc Châu, người châu Âu đến xâm chiếm và mang giống cây này về trồng. 

Đến Đà Lạt mà không ghi lại khoảnh khắc cùng với hàng cây Tràm trắng độc nhất vô nhị ở nước Việt này là thiệt thòi lắm đấy!


Read More..

20 thg 9, 2016

Những tấm hình.

Lúc trà dư tửu hậu mọi người thường đem tính xấu của người Việt mình ra mà bông phèng, nào là tính sĩ diện hão, khoe khoang, đố kỵ... Thôi cũng là tốt, biết để mà tránh, mà sửa. Nhưng thấy lạ là  người nói, người nghe cứ như là nói về ai đó chứ không phải mình, chắc ai cũng nghĩ mình ở cái trình, cái đẳng cao, đâu có vớ vẩn như đám thường dân đất Việt kia. Một chị lên tiếng: Đấy cái con K đi sang Mỹ du lịch có mấy ngày, chụp một đống hình tung lên mạng khoe nhăng khoe nhít, cứ tưởng ...! Người nói giọng hồ hởi như phát hiện ra châu lục mới, lại như ngầm khoe ta là người chín chắn lắm, tâm hồn sâu thẳm lắm, chứ không hời hợt nhăng cuội khoe mẽ như cái con K kia đâu.

Mình hay chụp ảnh, hay đưa lên Fb, nghe vậy có tật giật mình. Thôi cũng phân trần tí tẹo, số là sao tử vi của mình nằm ở ngay cung di, cái cung luôn phải di chuyển ấy. Vì thế ở nhà vài ba tháng mà không có chuyến đi đâu xa là đầu óc cứ mụ mị đi, chân tay buồn bực lắm. Bạn bè thấy thế họ cũng thương tình hay rủ đi. Lúc thì trong nước, lúc lại tít mãi bên trời Mỹ, trời Phi, thăm quan cũng có, công việc cũng có. Nhưng những chuyến đi ấy thời gian để bình tĩnh khoan thai ít lắm, hầu hết là cứ vội vội vàng vàng. Đi hàng trăm cây số đến một  danh thắng nào đó, hướng dẫn viên (nếu đi theo đoàn) hay bạn (nếu đi riêng) hô, xuống nhé, thời gian tính bằng phút thôi. Thôi thì ngó nghiêng một chút rồi chụp ít tấm hình, ghi dấu mình đã đến đây ngày đấy, tháng đấy, về khoe với bạn, với vợ con. Chỉ khi về nhà rảnh rỗi xem lại những tấm hình đó, ngồi nhâm nhi mường tượng lại chuyến đi, cảm xúc chợt ùa đến, cái mà lúc ta đi thăm chưa đủ thời gian để cảm nhận, thấy thật thú vị.  Không tin mọi người cứ thử đi! Nhiều lúc nghĩ nếu không có những tấm hình chụp vội đó, khoe một chút đó, thì vài năm sau ta còn nhớ được gì về những chuyến đi.

Đi tham quan du lịch cũng phải học, phải có kỹ năng. Người Việt mình nhiều năm bị bế quan toả cảng, lo mưu sinh, lo miếng cơm manh áo, đâu có thời gian trải nghiệm để hình thành nên kỹ năng, văn hoá khi đi tham quan du lịch. Nói đi tham quan du lịch điểm A, điểm B là chỉ đến đúng điểm đó thôi, những cảnh vật trên đường, những giao tiếp ...chả cần quan tâm. Đúng điểm đó xuống, ngó nghiêng, chụp hình, xong rồi lên xe ngủ ... lấy sức! Cô bạn mình theo tour đi du lịch nước Úc cả tuần, lúc về mình hỏi: Vui không, thấy nước Úc thế nào? Bạn cười lẽn bẽn, biết nước Úc tròn méo ra sao đâu, lên xe thì ngủ, xuống thì say xe, may mà còn chụp được vài tấm hình để đem về ngó lại.

Ông cậu mình ở Hà nội, tuổi đã vào hàng xưa nay hiếm, cậu cháu quý nhau ông mới gửi cho mình tấm hình chụp từ hồi ông còn học cấp II vào năm 1957 ở thị xã Hải Dương, cái lúc mà mình vẫn còn là hạt bụi. Một góc tấm hình bị bong mờ, hình ảnh một chàng trai cặp mắt đen thông minh, khuôn mặt sáng, đang tập làm người lớn. Với mình có lẽ cũng chỉ là thế. Nhưng với ông tấm hình ấy chắc hẳn gắn với nhiều kỷ niệm. Kỷ niệm của thời học sinh ở một thị xã nhỏ yên bình. Kỷ niệm của những năm tháng chiến tranh, những  tháng ngày phiêu dạt khi tấm hình ấy đã theo ông rong ruổi khắp các nẻo đường. Biết đâu còn cả những kỷ niệm gắn với những mối tình một thời trai trẻ. Nó không còn giới hạn ở một tấm hình nữa mà là một cuốn phim.

Con gái mình học xong ra đi làm, tháng lương đầu tiên nó âm thầm mua gửi tặng ba cái máy ảnh Canon xịn, thành thử bây giờ mỗi khi đi thăm quan du lịch ở đâu mình lại khoác theo, y như là phóng viên! Chủ yếu là chụp cho mọi người thôi, ghi lại những khoảnh khắc. 

Nhưng mà đời người ta thường là nhạt lắm, có mấy khoảnh khắc đâu./.





Read More..

13 thg 9, 2016

TÔI TẬP DỊCH CÂN KINH

Dạo này hay nhức đầu, mình mẩy cứ ê ẩm. Đến thằng bạn là bác sĩ, nói tao vậy mày xem là bệnh gì? Một tay nó bắt mạch, một tay nó bấm điện thoại nhắn tin nhoay nhoáy. Nhắn tin xong nó quay sang mình:"Ăn uống điều độ, tập thể thao hàng ngày là đỡ thôi". Mình hơi phũ:"Phán thế thì tao cũng phán được, cần mẹ gì phải học hành làm bác sĩ". Nó cười khơ khớ, thì mày cứ thử phán đi xem có ai  nghe không? Thiên hạ phải trả tiền mới được nghe tao phán đấy!

Về nhà nghĩ, thấy nó nói cũng đúng, suốt ngày hết họp hành rồi lại dán mắt vào cái màn hình, ăn uống thất thường, thể dục thể thao không, thì nhức đầu, ê ẩm mình mẩy là đương nhiên thôi.

Vậy là lên kế hoạch tập thể thao.

Tập gì bây giờ? Tập tạ, món này quá sức không phù hợp. Yoga? Món này phải có thày giỏi, không tẩu hoả nhập ma thì chết cha. Bóng đá, bóng chuyền phải có hội hè, bọn trẻ thì nó không cho mình vào, chả lẽ đi rủ mấy lão già hưu trí ra đá bóng, các lão ấy lại mắng cho, có khi nghĩ mình xỏ xiên. Đi bộ thì tương đối hợp đấy, nhưng dạo này buổi chiều hay có mưa, không lẽ mặc áo mưa đi từ đây ra biển, thiên hạ nghĩ lão này dở hơi đã đành, đến vợ con nó cũng nghĩ, chồng mình, ba mình, tưởng vậy thôi mà có vấn đề thật!

Lên mạng xem đi xem lại, chỉ có món Dịch Cân Kinh là phù hợp, tập chỗ nào, khi nào cũng được. Món này nghe tên thì hàn lâm thế thôi, nhưng nói theo dân dã là Vẩy tay. Hai tay vung lên rồi hạ xuống, thẳng lưng, thở đúng cách...cũng không có gì khó lắm.

Nói vậy, kế hoạch vậy, nhưng vào thực hiện cũng chả dễ dàng. Được một hai ngày đầu còn hăng hái, đúng giờ giấc tập, đúng thời gian thực hiện. Sang ngày thứ ba khí thế nguội dần, đến giờ tập như có thằng trong đầu rủ rê, ngăn lại:"Tí nữa đi, xong ván cờ trên mạng này rồi tập". Tí nữa, xong ván cờ cũng là lúc vợ kêu ăn cơm tối. Rồi những ngày tiếp theo, cứ đến giờ chuẩn bị tập "thằng cu" ấy lại xuất hiện. Giọng nó lúc thì ngọt ngào, mơn trớn:"Phim này đang hay thế sao anh lại bỏ dở?" "Ham đọc như anh sao không cập nhật ngay tin này?", lúc lại dở giọng dọa nạt:"Sáng mai họp, anh không chuẩn bị đủ tài liệu là phiền đấy!". Thế mới biết, vì sao cả thế giới thán phục, vinh danh những vận động viên hàng đầu. Họ có năng khiếu, đã đành thế, nhưng để biến năng khiếu ấy thành tài năng thì ngoài  những nhọc nhằn cần phải có ý chí thép và một mục đích rõ ràng. Mình có đứa em họ là diễn viên xiếc, gần như cả đời chỉ có mỗi tiết mục đu quay và lắc vòng. Có bữa mình hỏi nó:"Có mấy động tác ấy mà mày cứ tập hết tháng này qua năm khác không chán à?". Nó nói:"Nhiều lúc chán lắm chứ anh. Nhưng lại nghĩ, miếng cơm manh áo cho mình cho con cũng từ đây. Thế là lại lao vào tập". 

Có lẽ mình cũng phải tìm ra phương cách  hữu hiệu nhất để khống chế cái "thằng cu" chuyên mơn trớn, dụ dỗ để ngăn cản mình đến với Dịch Cân Kinh này, quyết không thể  nô lệ cho "thằng cu" này được. Chắc mỗi khi đến giờ tập mình sẽ hát vang:"Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian!" cho "thằng cu" này sợ té đái! 

AQ một chút nhưng hữu hiệu đấy!

Read More..