Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

21 thg 5, 2018

ỐM ĐAU - ĐỪNG SỢ!


Làm cuộc phỏng vấn:"Anh/Chị sợ nhất điều gì?", chắc hẳn câu được trả lời nhiều là: sợ ốm đau, bệnh tật. Chưa nói cái chuyện tốn kém tiền bạc thế nào. Thái độ bác sĩ, y sĩ, y tá ra sao. Chỉ cần ngửi cái mùi bệnh viện, với ai thì mình không rõ, chứ với mình là hết cả "sức chiến đấu" rồi.

Thế mà thứ bảy tuần rồi đi thăm ông bạn thân ốm, theo nói lại chỉ cần đưa tới bệnh viện chậm mươi phút nữa là nghẻo. Cứ tưởng bị cơn bảy phần chết một phần sống ấy, tinh thần lão còn đang ủ dột lắm. Vậy mà lầm. Lão tươi hơn hớn, lại còn ngồi dậy nói về sự sống và cái chết rất Phật Pháp. Lão làm mình giật mình khi nêu vấn đề: Đời người ta sống mà chả ốm đau bệnh tật gì, cứ khoẻ như vâm một phát đến lúc chết thì thật vô vị? Mới nghe tưởng lão này qua trận ốm chập cheng mẹ nó rồi! Ai chả thích khoẻ. Ai lại đi mong ốm đau, bệnh tật!? Nhưng nghĩ lại có khi lão nói đúng.

Cứ suy từ mình, khi còn trẻ việc gì cũng phăm phăm, thấy việc gì cũng dễ. Không vừa ý mình là sẵn sàng, bỏ! Cho rằng thế mới là dũng khí, mới là cá tính! Đến cơ quan nghe ông giám đốc kêu cứ phải nằm mới xem được tivi, ngồi đau lưng không chịu được. Nghe bà trưởng phòng than lão chồng bất lực chả làm ăn được gì. Nghĩ bụng: vớ vẩn, chứ đừng nói đến chuyện cảm thông.

Nhậu bạt ngàn, có ngày uống cả lít. Cho đến tuổi ngũ tuần, một trận ốm tưởng như đã đưa mình về thế giới bên kia. Những lúc ấy chỉ mong sao mình đủ khoẻ để sáng ra ngồi uống cafe với mấy chiến hữu, rồi chuyện bóng đá, chuyện hoa hậu thì sướng biết bao. 

Mỗi trận ốm qua đi, sức khoẻ lại mất đi một chút, răn mình cần bao dung thêm một chút. Điềm tĩnh hơn, nhìn mọi việc thấy nhẹ nhàng hơn...

Khoẻ là tốt rồi, nhưng cũng nên ốm để trưởng thành!


Read More..

17 thg 4, 2018

Khiêm nhường.

Mình có hai anh bạn, họ thật sự là những người tài giỏi, thành đạt.

Một anh là nhà văn, tác phẩm của anh đoạt hàng chục giải trong và ngoài nước. Sách giáo khoa cho nhiều cấp đều có tác phẩm của anh. Còn số người lấy tác phẩm của anh làm luận văn thạc sĩ, tiến sĩ không kể hết.

Một anh chuyên về kinh doanh, anh có chuỗi cửa hàng vàng bạc trên cả nước, đất đai, bất động sản bạt ngàn. Con số vài trăm tỉ đồng so với tài sản hiện có của anh, là muỗi.


Cả hai anh, hạnh phúc nhất với họ là hoà vào đám đông.


Làm bạn với hai anh mà mình lại không học được ở họ tính khiêm nhường ấy. Tài hèn đức mọn mà lại thích nổi danh, thích hơn người. Vợ vắng nhà, sáng nay qua chị hàng thịt mua mấy lạng. Chị ấy hỏi mình: bác làm ở đâu? Chỉ cần trả lời: tôi ở nhà nấu cơm cho vợ. Vừa đúng, vừa đủ. Đằng này ra vẻ ta đây! Vẫn ngồi trên xe máy, một chân chống đất, mặt ngước lên vênh vác:  À, trước kia tôi là công chức nhà nước đấy! Chả đâu vào đâu.

Về rồi mà bệnh công chức vẫn chưa tha!
Read More..

14 thg 4, 2018

Trai hiền!


Chị xinh xắn, tài giỏi, hơn hai mươi tuổi đã là giám đốc một công ty nhà nước. Mê mải làm ăn tuổi xuân trôi vèo như bóng câu qua cửa sổ. Hơn bốn mươi tuổi chị gặp chàng, bắt mắt, mẫu mã được. Chàng hơn chị chục tuổi, vợ khuất núi để lại năm đứa con với ông chồng không nghề nghiệp. Từ ngày có chàng, quyền hành của chị ngày một lớn hơn. Chàng chăm lo giấc ngủ, ăn uống sinh hoạt cho chị chu đáo, không vừa ý chị chỉ nhíu mày là chàng đã vãi linh hồn. Đổi lại chị lo cho năm đứa con của chàng nhà cửa, ăn học, có đứa chị mua cho nhà ở cả nước ngoài. Ai cũng khen chị lấy được chồng hiền.

Anh không nghề nghiệp, chả cần học hành. Quen nhau gia đình chị cũng lo lắng, nhưng rồi cũng tặc lưỡi: thôi nó hiền là được! Mấy chục năm sống cùng anh, nhà cửa thì cha mẹ chị cho, còn chị vừa làm mẹ vừa làm cha. Anh vẫn như ngày nào, không nghề nghiệp chỉ thêm tí sĩ diện hão. Được cái nếu vợ có cử anh đi cãi nhau với ai, anh cũng sẵn sàng. Ai cũng khen chị lấy được chồng hiền.

Có anh bạn già, có tiếng là gia trưởng độc đoán. Thấy lúc nào có mặt anh, chị vợ cũng nem nép một điều thưa hai điều gửi, chả bao giờ nặng lời. Có hôm mình hỏi, anh làm kiểu mẹ gì mà chị ấy sợ anh thế? Anh nửa đùa nửa thật: mình luôn dặn bà ấy, có tôi với bà thì bà muốn nói gì, làm gì cũng được, nhưng có người khác ở bên bà phải nhu mì luôn luôn đồng thuận các vấn đề mà tôi đưa ra.

Thì ra về hình thức anh em ta có khác tí, nhưng tựu chung đều là trai hiền cả!
Read More..

18 thg 3, 2018

Người Việt bất ổn!


"Người Việt đang sống giải đất hình chữ S, là một trong những tộc người có tâm lý bất ổn nhất trái đất". Ông bạn mình đưa ra kết luận như "đinh đóng cột" vậy. Theo bạn đây là kết quả được khảo sát, tổng hợp trên các lĩnh vực đời sống, văn hoá, giáo dục, xã hội và được sự thống nhất của "rất nhiều nhà nghiên cứu trong và ngoài nước". Bạn đưa ra những thí dụ chứng minh như: khi tham gia các phương tiện giao thông công cộng (tàu xe, máy bay ...) thì từ lúc xếp hàng mua vé tới khi rời khỏi phương tiện, người Việt luôn lách lên trước, phương tiện chưa dừng thì đã ào ào đứng dậy, chen lấn, xô đấy, dù rằng ai cũng rõ chẳng vì thế mà nhanh lên được. Trong các giao tiếp người Việt luôn nói lấp lửng, nước đôi hoặc cố gân lên để lấp đi  sự kém cỏi, bất ổn trong mình. Rồi các vấn đề về pháp luật, giao thông công cộng, bệnh viện, ngân hàng ... Theo bạn, nhìn chung ở tất cả các lĩnh vực, người Việt đang sống trên giải đất hình chữ S đều thể hiện một tâm lý rất vội, bất ổn!?

Không phản đối một cách quá "phũ" để bạn phải buồn cho cái "công trình nghiên cứu" ấy. Mình nói với bạn, tỉ dụ giờ cho mấy anh tây da trắng, mắt xanh mũi lõ, thành phần có văn hoá cao ở các nước phát triển sang đây làm thường dân đất Việt xem sao!?

Đầu tiên anh ta đến trình diện làm thủ tục ở các cơ quan công quyền, để được phép làm thường dân. Ở nước anh ta mọi thứ đều minh bạch, hẹn đúng ngày giờ, thế là xong. Ở mình, cán bộ A giới thiệu sang cán bộ B, cán bộ B nghiên cứu  trong mấy tuần rồi chuyển sang cán bộ C ... tít mù nó lại vòng quanh, hồ sơ lại chuyển về cán bộ A. Nếu anh tây không biết "nhập gia tuỳ tục" thì còn khuya hồ sơ mới được giải quyết.

Rồi anh ta phải sắm cho mình cái ô tô hay xe máy làm phương tiện đi lại. Làn đường giờ trước còn phân vạch dành cho ô tô, giờ sau quay lại chỉ dành cho xe máy, mấy chú cảnh sát giao thông đang mỉm cười trực sẵn. Tuýt! phải tiền tươi thóc thật, không mấy chú giữ giấy tờ và xe thì chết mẹ! Vừa xong, lên xe đi được vài trăm mét, một trai choai mình trần phóng xe máy như bay, xoẹt cái cắt ngang đầu xe. Kinh hồn!

Có tí tiền mang sang, để trong mình thì sợ cướp, để ở nhà thì sợ trộm, thôi gửi vào nhà bank. Một hôm cần tiền ra rút, thấy báo tài khoản của mình hết sạch. Hỏi lại nhà bank, sau một thời gian xem xét nhà bank trả lời bằng văn bản:"Nghi có khả năng đương sự cấu kết...!". Vừa mất tiền, vừa mất danh dự. Giải được vạ thì má đã sưng!

Chỉ sau ít ngày làm thường dân đất Việt, anh tây mắt xanh mũi lõ, có văn hoá cao kia không Fuck you tùm lum lên thì mình bé bằng con kiến!

Đến nước này thì tâm lý anh tây cũng bất ổn thôi!


Read More..

23 thg 2, 2018

Tự lừa mình.

Mình viết về ngôi đình thờ tướng công Đinh Văn Tả, có những chi tiết hư thực lẫn lộn. Ngày xuân nhân về thăm quê viết cho vui, đăng lên, mấy hôm nay nhận được khối tin nhắn, điện thoại, người quen có, người chưa quen cũng có (Về ngôi đình này cách đây gần hai chục năm mình có viết một bài đăng tại báo Văn nghệ Vũng tàu rồi). Lọc ra có hai dạng.

Dạng thứ nhất, hỏi, có đúng y vậy không? Trời ạ! Đã là tương truyền, truyền thuyết thì sao đúng y vậy được.

Dạng thứ hai, lí trí hơn, nói ông viết thế hoá ra dòng họ nhà mình bao đời nay không phất lên được là do trời hết à!? Có ông còn vận dụng chủ nghĩa Mác, nói thế là thủ tiêu đấu tranh, thủ tiêu ý chí con người. Viết cho vui mà nghe quy kết kiểu ấy, ghê quá.

Mình trả lời thế này, đúng là do Trời, vì sự mênh mông huyền bí của vũ trụ, sự bí ẩn của đất trời, con người ta đã nắm bắt được bao nhiêu đâu. Được nhồi nhét vài cặp phạm trù, chả ra đầu, chả ra cuối mà cứ tưởng bở mình đủ kiến thức giải thích được cả thế giới này  thì ngộ nhận quá rồi.

Còn tương truyền, truyền thuyết và những dạng như vậy thì trong mỗi con người, mỗi cộng đồng, mỗi dân tộc đều có cả chứ chả riêng gì cái đình thờ cụ Đinh Văn Tả. Thôi thì cũng là cái hoài vọng, ước ao, thèm khát để lấp bớt đi cái hèn kém, tự ti của từng cá nhân và cả cộng đồng, cái thứ mà từ xưa đến nay, người Việt, dân tộc Việt đều sẵn có.

Độc là mình tự lừa mình cả thôi!


Read More..

21 thg 2, 2018

Ngôi đình

Ngôi đình này thờ tướng công Đinh Văn Tả, người duy nhất trong sử Việt phò 8 đời vua Lê, người mà ngay khi còn sống đã được vua Lê Hy Tông phong tước "Thượng Đẳng Đại Vương" và cho lập đình thờ ngay tại quê nhà. Ngôi đình này cũng là nơi đầu tiên mình đến lớp học. Lớp mẫu giáo. Khi mà đình chùa theo quan điểm của những người cộng sản ít học và có học lúc ấy, là tàn dư của chế độ phong kiến cần được quét sạch. Để "tế nhị" họ cho con trẻ vào phá thay vì người lớn. Thâm thuý ra phết, nhưng nặng phần đểu cáng.

Tương truyền rằng sau khi được thánh địa lý Tả Ao, giúp chọn được thế đất "Rồng cuộn Hổ ngồi". Tướng công Đinh Văn Tả cho gấp rút xây dựng đình. Khi đình đang xây, một thày địa lý khác là Cao Biền giật mình thấy những ngôi sao phía đông kinh thành Thăng Long bỗng rực sáng. Cao Biền cưỡi diều đi thăm, càng giật mình hơn khi thấy thế đất này nếu lập đình con cháu dòng họ Đinh sẽ đời đời phát đế vương. Đóng giả người du hành, đút lót cận vệ để được tiếp kiến tướng công. Cao Biền hầu rằng, thế đất xây đình ở đây rất đẹp, càng  đẹp và phát hơn nếu tướng công cho đào một con sông thế rồng cuộn, để khi thư nhàn tướng công cưỡi thuyền thăm thú ngao du. Tướng Công nghe phải, liền huy động công của, nhân lực ngày đêm đào sông. Thi công nhanh, đào hai đầu nối lại, khi những mai đất cuối cùng của con sông đào là ngay phía trước đình vừa dứt, nước phun lên đỏ ngầu như máu. Cổ rồng bị đứt!

Mãi những năm sau này vẫn còn  cái hồ sát với hồ Bơi (hồ Thanh niên), hồ lớn nhất của thành phố Hải dương  bây giờ, nước vẫn cứ đỏ ngầu.

Tướng công thấy mình bị mắc mưu, mời thánh địa lý Tả Ao giúp hoá giải. Thánh phán, vết cắt sâu quá rồi! 36 đời nữa mới bình phục!

Mấy trăm năm đã trôi qua, dòng  họ Đinh nhà mình vẫn cứ mưu sinh bình dân như thủa nào.

Vừa rồi có mấy anh của dòng họ mình cũng phát lên. Nghe nói các anh ấy cũng về cúng đình.

Nhưng thôi Nhân tính lại sao được với Thiên tính!

Chiều về quê, thăm đình, thăm lại lớp học mẫu giáo của mình khi xưa, chả quan tâm bây giờ đến đời thứ bao nhiêu rồi!?

Trời đẹp, cảnh êm đềm mà thấy xôn sao quá!




Read More..

11 thg 2, 2018

Ngày xuân

Sáng xe hỏng, vừa dắt ra đầu phố, một trai choai nói trống không:"Đổ xăng không?". Phản xạ tự nhiên, lắc đầu. Trai choai ngoảnh mặt lên trời. Đ.m chán! Chả rõ trai choai chán gì, chán không bán được xăng, hay chán tết nhất đến nơi rồi mà tiền bạc lại chưa vô!?

Thằng cháu sửa xe nói: Bugi của chú hỏng rồi! 

- Cháu nói sao, của chú làm sao mà hỏng được!?

- Chú không tin con hay sao, cu cậu vùng vằng thấy bị xúc phạm nghề nghiệp.

- Mình cười, cu cậu chợt ... rồi cũng cười!

Ngày xuân!

Read More..

5 thg 2, 2018

Tâm lý nô tài!


Có lẽ tâm lý sợ (sợ cấp trên, sợ người ta đánh giá, sợ...và sợ) bao trùm người Việt mình. Trong buổi giao lưu giữa khán giả với đội tuyển bóng đá U23 Việt nam chiều qua tại thành phố HCM (và các buổi giao lưu, thi thố khác nữa). Phần giao lưu, trừ ông huấn luyện viên trưởng và ông huấn luyện viên thể lực người Hàn quốc (vì chỉ phát biểu thông qua người dịch thì cũng khó chính xác), về người Việt, mình thấy chỉ có mỗi Xuân Trường, Văn Thanh, giao tiếp đủ cái tự tin và lịch sự. Ở đây chưa nói phần trả lời hay, hay không hay, mà cái chính hai em ấy trả lời đúng trọng tâm câu hỏi, phần mà khán giả muốn nghe.

Khi MC hoặc người hâm mộ trực tiếp đặt câu hỏi, mặt đối mặt, có lẽ chỉ cần một câu cám ơn rồi trả lời thẳng vào câu hỏi thế là đủ. Nó thể hiện sự tôn trọng cho người đặt câu hỏi với mình. 

Cần có suy nghĩ sòng phẳng, ở đây không ai ban ơn cho ai cả. Khi tổ chức các sự kiện như thế, các tổ chức, lãnh đạo, nhà tài trợ ....đều được lợi cả. Thử hỏi, nếu không có lợi người ta có tổ chức những sự kiện như thế không!? Còn khuya!

Chỉ có nhận thức và suy nghĩ sòng phẳng vậy mới xoá bớt đi cái tâm lý nô tài. Khi trả lời không cần phải nhìn ngang nhìn dọc,  kính thưa ông X, bà Z, cám ơn tổ chức A, tổ chức B ... một hồi, khi quay lại quên tịt cái câu hỏi mà MC và người hâm mộ vừa đặt ra cho mình.
Read More..

4 thg 2, 2018

Thấy đủ là đủ!


Anh bạn mình có nhà vườn ngay mặt tiền phố chính. Nhà đất mua từ  vài chục năm trước khi  nơi đây còn là ao chuông, vườn ruộng, đất đai người ta vừa bán vừa cho. 

Bây giờ thì khác giá mỗi m2 đất cả gần trăm triệu. Tự nhiên anh chị thành tỷ phú!

Anh chị về hưu, mọi sinh hoạt đều trong khoản lương hưu ấy. Nhiều người quân sư, bán đi mua nhà nhỏ hơn, cũng dư được nhiều tỷ, không thì cho người ta thuê mở quán tháng cũng kiếm được vài chục triệu. Anh chị chỉ cười chả nói gì.

Vườn rộng anh trồng hoa, trồng cỏ. Chim sáo tự nhiên tụ đến, giữa lòng thành phố mà vườn nhà anh lúc nào cũng ríu rít tiếng chim.

Anh nói với mình, tiền bạc cũng để phục vụ cho đời sống, mình thấy thế này là đủ.

Đúng là con người ta khi thấy đủ là đủ, chả phải nhiều hay ít.

Chả bù cho một ông ngày xưa từng là sếp của mình, khi về hưu nhà đất bạt ngàn, ông cho thuê mỗi tháng thu được cả trăm triệu. Ông mua một nhà nhỏ xíu trong hẻm để ở, lúc chết phải phá cả tường mới khiêng được quan tài đưa đi.

Nhiều sáng đến anh cafe, nghe anh đàn hát, mình đùa, nếu tính đủ tiền cho thuê khu nhà vườn này nữa thì ly cafe ở đây giá đắt nhất hành tinh!
Read More..

2 thg 2, 2018

Cafe!


Uống cafe từ thời còn trai trẻ đến giờ, nhưng nói để phân biệt cafe loại nào với loại nào thì mình chịu. Chỉ biết loại này ngon hợp gu với mình, loại kia thấy không hợp gu, thế thôi!

Chính vì vậy đến quán cafe mà không hẳn chỉ vì cafe, mà còn vì không gian quán có hợp với mình không nữa.

Mấy năm trước hay đến quán C.D, quán này nằm sâu trong hẻm, yên tĩnh, nhạc hay, chủ quán dân làm nghệ thuật nên quán được trang trí nhẹ nhàng, bắt mắt. Nhưng có cái ánh sáng hơi mờ ảo quá (kể cả ban ngày). Mới đầu cũng thấy được, sau dần độc thấy nam thanh nữ tú, từng cặp từng cặp đến đây rù rì tâm sự, mấy tay già mình chỏng chơ ra! Thế là tìm đến quán khác.

Các quán cafe ven biển, quanh sườn Núi Lớn, Núi Nhỏ có view đẹp, nhưng chủ yếu phục vụ khách du lịch, hơi ồn ào và cafe cũng thuộc dạng đại chúng, nên chỉ khi nào có khách nơi xa đến thích ngắm biển thì mới ra đó thôi.

 Đảo đi đảo vẫn chỉ ngồi mấy quán:Trầm, Thí dụ, Góc phố, cho đến khi phát hiện ra quán "đúng gu đủ yêu cầu!".

Quán cafe trong siêu thị Lotte. Nếu như Trịnh có "Nơi hầm tối là nơi sáng nhất!", thì ở đây "Tưởng ồn ào mà lại yên tĩnh nhất!". Quán nằm giữa tầng 1, phòng kính lạnh, nhạc nhẹ nhàng, cafe ngon, các cháu phục vụ ngoan, thân thiện. Nhâm nhi cafe, tán gẫu chuyện nhân gian, ngắm thiên hạ qua lần kính. Cũng thú vị! Nhưng mà tránh thứ bảy, chủ nhật và buổi tối ra, vì những lúc ấy đông khách lắm, còn lại là Ok!

Khi cafe một mình, thì mình vẫn ra quán Thí dụ. Yên tĩnh, nhẹ nhàng, toàn là khách quen.

Ai đến Vũng Tàu, thích cafe thì alô cho mình!


Read More..

6 thg 1, 2018

Nhạt!


Mấy chục năm mới gặp lại nàng. Nàng vẫn vậy, đẹp, cái đẹp sắc sảo.

Ngày ấy hắn trồng cây si trước nhà nàng. Nhà nàng kín cổng cao tường, nuôi chó bẹc giê, ông già nàng làm cốp to ở tỉnh.

Hình như nàng cũng có cảm tình với hắn, hình như thôi, hắn không chắc chắn lắm, vì ngày ấy hắn nghèo quá. Cái nghèo làm hắn mất đi cả cái tự tin vào bản thân mình.

Đùng cái nàng lấy chồng, chồng nàng cũng con ông cốp. Đẹp trai, chải chuốt, bóng nhãy!

Chưa kịp cho ra lò nhóc tì nào thì đã đường ai nấy đi. Tiếp bước nữa là chồng nàng bây giờ, hotboy, tóc luôn xịt keo, bóng lộn!

Nàng nói với hắn, mấy chục năm mới nghiệm ra, những thằng đàn ông mà ngay lúc trẻ suốt ngày soi gương, làm đẹp đều là những thằng sau này nhạt thếch!

Trầm ngâm nàng than, cả đời nàng đều gắn với trai nhạt!

Hắn bảo, ngày xưa lấy anh thì mặn rồi!

Nàng nguýt dài, liếc mắt, cái liếc sắc như lưỡi dao cạo râu sản xuất tại Đức.

Hắn rùng mình, tưởng lưỡi dao cứa vào da thịt! ./.
Read More..

5 thg 1, 2018

Nỗi sợ!



Đi dự sinh nhật của nàng về, cảm xúc dâng trào, hắn ngồi viết xong một đoản văn. Đọc lại hắn thấy hài lòng về phút xuất thần trong văn chương của mình.

Nhưng mà, hắn nghĩ:

Đoạn đầu viết như thế thì dễ đụng chạm quá, chắc phải sửa lại!

Đọc tiếp, đoạn giữa mùi mẫm, tình tứ thế này, con vợ mình lại nghi ngờ thì tan cửa nát nhà!

Dòng tiếp, phồn thực, sex quá, sợ mấy đứa nhóc nghĩ: ông già mình hư hỏng thật!

Ồ, đoạn cuối viết thế này thằng chồng nàng nó biết thì bỏ mẹ!

Thế là hắn sửa, sửa hết!   

Áng văn chương của hắn, giờ đã thành thông báo: tối nay tôi vừa đi dự sinh nhật của cô X về./.

Read More..

Thằng Hiên


  Cùng con trai đến quán cafe, rộng, thoáng, cảnh đẹp. Khách đông, đang loay hoay tìm chỗ ngồi, thấy có người gọi tên mình. Quay ra là thằng Hiên đang ngồi cùng với mấy người nữa, nó nói, hai bố con ngồi luôn đây đi.


Nó dân Hà nội, trai phố cổ, ngày còn trong lính, có thời mình với nó ở cùng phòng, hai thằng đều ở cái thành phần mà tay trưởng ban cán bộ trường, người xứ hò dô hò, gạch bút đỏ dưới tên, về sau này mới hiểu ra nghĩa thực của nó là "tụi thành thị, không thể tin tưởng". Cứ lèng èng làm giáo viên mãi rồi ra quân.

Nó ra quân sau mình một năm, lấy vợ Sài gòn rồi ở lại. Kinh doanh buôn bán, bỏ luôn đảng đoàn, không nhà nước nhà non gì. Nó nói, dính vào như thế là quá đủ rồi!

Vợ chồng nó tiếp quản mấy tiệm vàng ở quận 1 của bên nhà vợ nó đi định cư bên Mỹ để lại. Sẵn vốn, lại gặp cơ trời, tài sản được tăng theo cấp số nhân. Giờ mà hỏi đến Hiên "đại gia" kinh doanh vàng, ngoại tệ thì dân có máu mặt ở Sài gòn này đều biết cả. Mấy năm trước nó mở rộng sang kinh doanh lĩnh vực bất động sản, nhà hàng khách sạn.

Ngồi tào lao, bàn chuyện tết này đi đâu, tiện mồm mình hỏi nó, cái khách sạn ở Đà Lạt thế nào rồi? Nó nói, tao bán lại cho người ta rồi, lỗ mẹ nó mất chục tỷ. Nó kể, dịp tết năm ngoái, có thằng em của em thằng bạn, đến thuê bao toàn bộ mấy chục phòng khách sạn, phục vụ ăn uống luôn từ mồng ba đến hết mồng bảy tết. Khách là cán bộ lãnh đạo ủy ban và các phòng ban một quận của thành phố. Thuê xong, nó thanh toán sòng phẳng, lại còn lì xì cho nhân viên mỗi đứa một tờ xanh có hình ông cụ. Hôm cuối cùng có bữa tiệc chia tay, nó nhờ tao, anh nói giúp em trước mọi người, đại khái là:"X đây là người em thân thiết của tôi, một người tôi rất quý mến. Khách của X cũng là khách của tôi. Chú X đòi thanh toán! Nhưng không được, mấy khi có dịp các anh chị lên đây, để tôi lo!". Rồi màn kịch diễn ra, nó năn nỉ trả tiền, mình từ chối...mọi người cám ơn!

Tao nghĩ đơn giản, tiền thì nó thanh toán sòng phẳng rồi, thỏa mãn cái sĩ của nó một tí cũng chả sao. Không ngờ mấy tháng sau, mấy chục cái đơn tố cáo mình lừa đảo lấy tiền của người ta. Thì ra lúc về, nó nói tao và nó đang hợp tác mở rộng kinh doanh cần số vốn lớn, hứa trả lãi cao ngất. Thế là người vài chục triệu, người mấy trăm triệu đưa cho nó. Những thàng đầu nó trả đầy đủ tiền lãi, sau đó khất lần, rồi nó lặn mất tăm.

Công an, kiểm sát kêu tao lên mấy lần, thì có sao tao nói vậy. Rồi cũng im luôn. Nhưng thâm tâm thấy áy náy, tao tới gặp thằng phó chủ tịch quận đi cùng đoàn hôm ấy, nói, việc thế nào thì các ông rõ rồi, nhưng tôi thấy mình cũng có lỗi. Tôi gửi lại số tiền mà thằng X đã trả ăn nghỉ ở khách sạn và tiền nó bo cho nhân viên của tôi. Thằng phó quận tần ngần, anh làm thế chúng tôi khó nghĩ quá, anh kinh doanh thì phải thu tiền chứ. Các ông các bà ấy tham thì chết! Ai cũng rõ anh chả dính dáng gì, nhưng tiền mất, thằng X lại trốn đi, họ "túm" anh để cứu vãn thôi.

Thì ra vậy! Chán quá, tao để lại tiền, nói, tùy ông xử, rồi bỏ về. 


Đang chuyện thì vợ nó ở bên Mỹ gọi về. Nó ờ ờ, anh đang ngồi caffe với anh Tuấn đây, rồi dí ngay cái điện thoại sang mình. Thấy vợ nó hồ hởi, anh lên Sài gòn về nhà em ở cho thoải mái, có anh, anh Hiên cũng vui. Mình cười, để quản thằng Hiên hả! Nó cười hihi.

Ít có người như vợ nó. Quá đảm, làm ăn giỏi, nhưng cái độ ghen tuông thì vượt xa “mức quy định của nhà nước”. Có lúc nó thuê liền mấy thám tử theo dõi chồng có tằng tựu hay không. Thằng Hiên đi đâu chưa về thì cả đêm nó cứ ngồi ở cổng đợi chồng. Một lần thằng Hiên có việc xuống Vũng Tàu gấp, quá giờ Tí thấy nó đến gõ cửa nhà mình, vừa vào nhà nó điện thoại cho vợ: anh đang ở nhà anh Tuấn đây, rồi cái màn đưa điện thoại cho mình xác nhận. Mình nói, sao khổ vậy mày? Nó bảo, thôi để cho êm đi.

Vợ nó tin mình, phần lớn là do thằng Hiên xây dựng hình tượng mà nên thôi. Lắm lúc nó xây quá lên, biến mình như thằng ngớ ngẩn. Có lần trước mặt vợ nó, nó "mắng" mình: Ông thật thiếu tế nhị, nó xinh xắn thế, bao nhiêu thằng theo chả được, nó cầm tay ông thì mất mát gì. Vậy mà ông ông vung tay đẩy nó ra rồi  mắng nó xa xả thế! Làm mình tí nữa thì bật cười, còn vợ nó thấy vậy thì nể mình lắm.

Chỉ cái khoản đối phó với vợ là chưa được thật thôi. Còn với anh em, bè bạn nó sống tốt, thực lòng, ai khó khăn gì về kinh tế nó đều giúp. Mấy năm trước họp kỷ niệm thành lập trường, nó đưa một số tiền lớn cho đại diện ban liên lạc, nói để anh em nào thiếu vốn làm ăn hay khó khăn gì vay. Mấy tay đại diện ban liên lạc chả nói với ai, gửi hết ngân hàng chia nhau tiền lãi. Có người nói ra, mấy tay kia trả lại tiền gốc. Cầm lại tiền mà thấy nó buồn quá.

Thấy bất ngờ khi nó nói, uống caffe với mày vài lần nữa thôi, chắc tao phải sang Mỹ sống.  Mình nói với nó, đi làm gì, ở đây sống cũng tốt chán mà. Người ta đang lao về nước kinh doanh, vợ chồng mày có cái nền vững thế lại bỏ ra đi? Nó nói, riêng mày thì tao chả giấu gì: mình làm ăn sinh sống ở chính thể này gần hết kiếp người, nhìn nhận ra nhiều bài học quá rồi, phải biết lúc nào dừng thôi…!  Mình bảo, mày cứ nói quá, còn có pháp luật chứ. Nó cười, mày vẫn ngây thơ như ngày nào!

Nó thở hắt ra, mà vợ con tao nó tuyên bố không về sống ở Việt nam nữa, chả lẽ tao lại ở lại đây một mình! ./.



Read More..

29 thg 12, 2017

Mùi cafe, mùi thuốc bệnh!


Ở nhà con trai, sáng rảnh cafe ngay trong hẻm. Con bé bán quán hỏi: Chú ơi, vẫn như cũ nhé?. Ừ, vẫn thế cháu! Nghe cứ như mình là khách ruột của quán. Thực ra cả sáng nay nữa mới là lần thứ ba mình sang uống ở quán này. Nó mang cafe ra, miệng cười tươi, cái cười vừa hiền vừa thật thà, nói, cần gì chú gọi con nhé.

Hôm đầu tuần vào khám bệnh ở một bệnh viện lớn, gắn tên với một trường đại học lớn ở thành phố này. Bệnh nhân đông nghìn nghịt, những khuôn mặt thiểu não, lo âu. Mấy cô y tá, bác sỹ nói với bệnh nhân, giọng nhát ngừng như ra lệnh. Chả tìm thấy một nụ cười. Y như các cô đang có sứ mệnh ban phát ân huệ cho mọi người! Mà bệnh nhân ở đây hầu hết đều phải khám chữa bệnh theo giá cao, có ai cho không họ đâu.

Mình nghĩ có lẽ là do "môi trường"! Cô bé bán quán cafe, được hít thở không khí đậm chất cafein, nên cô luôn vui vẻ, dễ thương, còn mấy cô y bác sỹ ở bệnh viện kia luôn hít thở không khí có mùi thuốc bệnh, nên các cô bị trầm uất chăng!?

Lý giải vậy thôi, chứ lý giải theo kiểu học hành, bằng cấp thì khó thật!


Read More..

28 thg 12, 2017

Nhà trong hẻm.


Số mình luôn ở nhà trong hẻm. Lúc nhỏ ở với cha mẹ nhà trong hẻm, lớn lên lập nghiệp mấy lần thay đổi nhà, rốt cuộc vẫn ở trong hẻm. Giờ đến đoạn cuối rồi mà nhà vẫn cứ mấy sẹc. Đi đâu gọi xe đến đón, câu đầu tiên cô nhận điện của hãng xe, hay anh tài xế đều là: chú ra đầu hẻm giúp cháu nhé. Bạn bè đến chơi, cho địa chỉ, thường thì bạn hỏi: có chỗ đậu xe không mày? Có ông anh con bác mình vào chơi còn nói thẳng: chú vào mấy chục năm rồi mà không kiếm cái nhà mặt tiền ở cho "tử tế". Thằng A, thằng X vào sau chú nhiều mà bây giờ mấy cái nhà mặt tiền ở quận 1, quận 3 đấy. Chả lẽ ông anh thẳng toẹt ra: chú kém quá, khù khờ như chú thì ăn cám là đúng rồi! Những lúc ấy mình cười như mếu, nói: vợ chồng em cũng cố gắng làm lụng, tằn tiện lắm, cũng hay mua vé xổ số, mà trời không cho anh ạ!

Nhưng ở hẻm nhiều cái hay, cái tiện. Tiếng xe cộ ít, nhất là ở các hẻm cụt. Quán xá trong hẻm thường rẻ lại thân thiện, vài lần là quen mặt nhau. Thể dục buổi sáng về, tạt vào chị bún bò đầu hẻm, chưa tiền lúc nào trả cũng được. Uống ly cafe, chủ quán lôi bàn cờ ra, tôi với ông làm ván, lúc cờ vào thế bí, có khách, chủ quán phẩy tay, vào tự pha đi, cũng kiếm sống đấy nhưng không đặt nặng lời lãi.

Ở trong hẻm  quen rồi, bữa nào đi thăm anh em bạn bè, nhậu quá rồi ở lại, y rằng đêm ấy trắng đêm chả ngủ được, lạ nhà chỉ một tí thôi, cái chính là ám ảnh tiếng xe chạy dưới lòng đường, dù là mình đang trong phòng có cách âm, máy lạnh.

Có lẽ số mình phù hợp với nhà hẻm! Thì phải AQ thế vậy, chả lẽ lại công nhận ông anh con bác mình nói đúng.

Thế thì tự ái chết đi được!


Read More..

18 thg 12, 2017

Thày ...buồn!?

Sang Cam chơi về, vừa qua cửa khẩu Mộc Bài thấy có tin nhắn:"Ban liên lạc lớp Cao cấp ...khoá ...  mời đ/c dự họp mặt..ngày...". Chả nhớ gì tự nhiên lại nhớ hai em xinh đẹp học cùng lớp, em thì chồng mất, em thì bỏ chồng.

Em chồng mất, đã xinh lại hoạt, được bầu làm phó ban cán sự lớp, phụ trách tài chính, tức là có nhiệm vụ thu tiền của học viên góp lại và mời các thày đi nhậu. Một bữa mời thày nhậu, rồi đi hát karaoke, về tưởng đã xong nhiệm vụ. Qua giờ Tí, điện thoại réo vang, thày phôn tới:"Em ơi, thày nhớ em không ngủ được, đến đây với thày đi!". Sau bận ấy em trả lại chức phó ban. Ngoan hiền vậy mà cũng văng tục: "Thày với chả bà, tiến sĩ với chả giáo sư, đồ mất dạy!".

Em bỏ chồng, xinh, mạnh mẽ, kinh tế vững, hơi bỗ bã một chút, cũng hàm lãnh đạo cấp sở đi học. Có ông thày trẻ đa tình theo riết. Nếu chỉ cái đa tình thôi thì cũng ok, chắc chả vấn đề gì, đằng này ông vừa đa tình lại vừa có ý lợi dụng về vật chất. Một hôm ông kéo cả lũ bạn ông từ Hà nội vào chơi, rồi kêu em bỏ chồng tới. Ông giới thiệu các bạn ông đều hàm tiến sĩ giáo sư cả. Nhậu sừng sừng rồi, một tay ông nâng cốc, một tay ông xoa đùi em bỏ chồng, nhưng miệng thì vẫn cứ một thày, hai em. Em bỏ chồng cũng đã sừng sừng, thấy không thể tôn trọng tay thày này được nữa, em tuyên bố:"Thôi nhậu nhẹt chả thày trò đéo gì cả, mày tao đi cho dễ gọi!". Cả bàn nhậu tay nào tay ấy ừ hữ một chút rồi giải tán.

Lâu lâu gặp lại, kể chuyện này mình và các em cứ cười vang!



Read More..

5 thg 12, 2017

"CHÍ PHÈO"!


Một lần ở một sân bay nước ngoài, nhập cảnh xong lúc lấy hành lý ra cửa để hải quan kiểm tra. Đứng trước mình là đôi vợ chồng người Việt trạc bốn mươi cùng đứa con trai khoảng năm, sáu tuổi, hàng hoá xếp lỉnh kỉng một xe đầy. Hải quan kiểm tra và giữ lại một bao tải của họ. Mình thấy vợ chồng họ trình bày, tiếng tây tiếng ta nghe loạn xạ cả lên. Nhưng anh hải quan to như KingKông nhất quyết giữ lại. Bất ngờ thằng bé con lao vào ôm chặt cái bao tải, kêu khóc ầm ĩ vang cả sân bay. Tình thế làm cho các nhà chức trách sân bay nước họ phải ngớ ra, không biết giải quyết thế nào. Anh hải quan to như KingKông kia cũng bất lực. Mình thấy anh móc điện thoại, chắc là gọi cho sếp. Khoảng mươi phút sau anh sếp xuất hiện. Thấy anh sếp đến, thằng bé lại lăn lộn gào khóc to hơn, nước mắt, nước mũi đầm đìa. Anh sếp thọc tay vào bao tải, lôi ra mấy củ khoai lang và mấy mớ rau hành tỏi gì đó. Lưỡng lự một chút thấy anh ta phẩy tay cho đi qua. 

Lúc chờ xe bus vào thành phố, thấy vợ chồng họ và đứa con cười tươi như hoa. Anh chồng móc điện thoại chắc gọi về Việt nam, mình nghe loáng thoáng:"Thằng cháu của ông bà cực khôn!". Chắc anh đang tự hào chiến tích vừa rồi của thằng con.

Mình quen và thân một anh bạn người Thái Lan, nói tiếng Việt rõ hơn người Việt ở một số vùng. Dân kinh doanh nhưng rất am hiểu, văn hoá, văn học Việt. Trong ba lô lúc nào cũng có truyện của Nam Cao, Vũ Trọng Phụng. Hắn nói thích truyện của Nam Cao nhất vì ông tinh tế trong các chi tiết, có tài biến chi tiết thành khái quát. Mình hỏi: ông thích nhất truyện nào của Nam Cao? Không lưỡng lự, hắn trả lời: Chí Phèo. Rồi lim dim mơ màng hắn thả ra một câu: "Người Việt nhiều Chí Phèo lắm!". Tất nhiên lúc đó máu dân tộc của mình ứ lên, tranh luận cãi lấy được, là "Ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có thằng khùng, thằng điên". Hắn cười, ra điệu bộ dường như chả muốn tranh luận nữa.

Chứng kiến cảnh thằng bé con ở sân bay, cách xa nước Việt hàng ngàn cây số ngày hôm đó, mình lại nhớ nụ cười của ông bạn người Thái hôm nào, cả cái điệu bộ dường như chả muốn tranh luận của hắn.




Read More..

16 thg 11, 2017

GIÓ CHƯỚNG.



Thấy người khó chịu, xương cốt đau êm ẩm. Kêu vợ: nấu cho anh nồi nước xông. Xông xong, thấy người nhẹ đi. Vợ nói, chuyển mùa đấy mà!

Đã là cuối năm, mùa mưa dường như chấm dứt. Mấy bữa nay không khí  như se lại, khô dần, gió ào ào cuốn lên từng đợt. Mùa khô đến rồi.

Ở Nam bộ này có hai mùa rõ rệt, mùa mưa và mùa khô. Mùa mưa thường thì từ tháng 5 đến tháng tháng 11, thời gian còn lại là mùa khô. Đặc sản của mùa khô ở vùng Nam bộ này là: gió chướng.

Sống ở đất Nam bộ mấy chục năm, từ Biên hòa, Sài gòn, nhưng chỉ khi về sống ở thành phố Vũng Tàu này, mình mới cảm nhận được thế nào là gió chướng!

Ngày mình về sống ở Vũng Tàu, còn “đất rộng, người thưa” lắm. Mấy con phố chính, như Ba Cu, Lê Lợi, Nguyễn Văn Trỗi, giờ cao điểm cũng chỉ lác đác vài chiếc xe máy phóng vội, ô tô chỉ có xe biển xanh của các cơ quan nhà nước. Có vài tuyến đường được trải nhựa, còn lại là đường đá cấp phối. Mùa khô, gió chướng giật thốc lên từng đợt, cát cuốn tạo những vòng xoáy thả vào mặt người đang di chuyển. Rồi lại “ráo hoảnh” như chưa từng thổi!  Trên chiếc xe đạp cà tàng, năm đầu gió cát chỉ thả  vào một mình mình, rồi là hai mình, và rồi là thả vào những đứa con. Để kịp giờ đến công sở, kịp giờ đưa con đến nhà trẻ, mẫu giáo, hối hả về lo bữa cơm tối… Gió cát thì cũng phải gò lưng mà đạp thôi. Năm tháng trôi, riết rồi cũng  thành quen.

Giờ thì thành phố khác rồi, nhà cửa mọc lên san sát, đường nào cũng trải nhựa, lát bê tông, vệ sinh sạch sẽ, cây xanh được trồng nhiều. Gió không còn được hồn nhiên thổi thẳng nữa, phải vòng vèo, lạng lách, cát cũng chả còn để cuốn lên những vòng xoáy ma thuật. Mọi người di chuyển bằng xe máy, ô tô, cảm nhận về đặc sản gió chướng chắc cũng bị giảm đi nhiều!

Các con mình được sinh ra và lớn lên ở thành phố này, đi xa rồi chả rõ chúng  cảm nhận về mùa gió chướng thế nào? Như thủa hồng hoang,với những nỗi buồn man mác!?  Như những năm tháng mưu sinh đầy vất vả của cha mẹ!? Như những kỷ niệm mà chỉ chúng  mới rõ…!?

Mấy bữa nữa nghỉ hè bên ấy rồi, các con về lại thành phố này. Mùa  gió chướng năm nay mới bắt đầu! ./.   








Read More..

12 thg 11, 2017

DIỄN HAY THẬT!


Chuyện hai ông thủ tướng, một Úc, một Canada ngồi uống cafe ăn bánh mì ở vỉa hè Việt nam cách đây mấy bữa, rộ lên các trang báo. Có người khen, có người nói:"nó diễn thôi!". Mình nghĩ: Diễn. Đúng thôi!

Ngay mình, nhậu quán vỉa hè có thâm niên gần nửa thế kỷ, vậy mà lắm khi còn hú hồn hú vía, sợ bỏ bố đi được. Sừng sừng, mấy ông bàn bên vừa chuyện trò vui vẻ thế, chỉ mấy câu nói qua nói lại, thế là ly, chai vèo vèo, cả quán tán loạn. 

Là khách VIP của cả đất nước, hai ông thủ tướng kia dù có muốn "tự do", thì bố bảo mấy ông chính quyền, mấy ông an ninh nhà ta chả dám thả cho hai ông muốn ngồi ăn uống ở đâu cũng được.

Nhưng có cái hay là cả hai ông thủ tướng đều diễn như thật. Không như các quan nhà ta luôn luôn diễn đấy mà cứ lòi ra cái lố bịch, giả dối.

Đọc báo mình thấy, bà (mình quên tên) khi là đương kim thủ tướng Thụy Điển,  hàng ngày ngoài giờ làm việc bà vẫn đến  các siêu thị bình dân mua thực phẩm về nhà tự nấu ăn.

Còn đây là chuyện  mà mình mắt thấy tai nghe. Tháng 5/2012 khi mình và mấy ông bạn đang xếp hàng mua  suất ăn trưa ở một nhà hàng thuộc hệ thống McDonalds, thành phố Dallas. Một người đàn ông trung niên, ăn vận lịch sự vào xếp hàng sau mình, ông lấy suất ăn và ngồi vào chỗ cạnh bàn mình, ăn uống bình thường như mọi người. Nhưng tinh ý thì nhận thấy mọi người nhìn ông với thái độ rất tôn trọng, kính cẩn. Mình hỏi anh bạn:ông ấy là ai vậy? Anh bạn mình vừa ăn vừa trả lời: à, ông ấy là thống đốc bang Texas này. 

Thống đốc bang Texas! Một bang có diện tích hơn cả nước Pháp, đứng thứ 12 trong nền kinh tế toàn cầu. Nói theo ngôn ngữ ví von của quan chức ta: về kinh tế so với họ chúng ta chỉ là con tem dán trên lưng con voi!

Những chuyện như thế , với bà thủ tướng Thuỵ Điển hay ông thống đốc bang Texas, ở đất nước họ cũng bình thường như người Việt chúng ta đang hít thở khí trời. Sự bình dị, tôn trọng những giá trị thật đã ngấm vào từng tế bào trong họ.

Vậy thì chuyện ông thủ tướng Úc uống cafe hay ông thủ tướng Canada ăn bánh mì ở vỉa hè Việt nam, chắc đối với riêng họ thì chẳng có gì là trái bình thường. Vì thế họ "diễn như thật"! Đúng ra là"thật như diễn".

Lạ chăng là ở cái nước  mình, chỉ cần làm quan tới cỡ trưởng phường thôi là cơm bưng nước rót tới tận phòng rồi. Có ai nói sao các anh quan cách thế? Thì đã sẵn câu trả lời:"Công việc bận lắm, ai có thời gian rảnh rỗi ra xếp hàng như vị thủ tướng hay thống đốc kia!"./.




Read More..

20 thg 10, 2017

Thánh nhân đãi kẻ khù khờ.

Hồi học cấp II dạy môn Địa lý mình là thày Nghi, thày sống một mình chả vợ con gì. Thực ra môn chính thày dạy là môn Văn, còn môn Địa chỉ là thêm thôi. Nhưng cả lớp mình đều thích thày dạy môn Địa hơn. Cứ đến giờ Địa của thày là chả có đứa nào cáo nhức đầu sổ mũi gì, cứ há hốc mồm mà nghe thày giảng. Nhớ lần thày giảng về Châu Phi, về mũi Hảo Vọng, thày nói đó là nơi tiếp giáp giữa biển Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương, hai biển tiếp giáp nhau, bên Đại Tây Dương nước biển xanh ngắt còn bên Ấn Độ Dương nước biển tím thẫm tạo lên khung cảnh vô cùng đẹp. Rồi thày còn tả thêm cảnh chim Hải Âu dập dờn trên sóng lao vào hai biển, lúc thì cả thân xanh rờn, lúc lại tím ngắt, cảnh cá voi nghe được tiếng người ... Cả lớp mình nghe cứ mê ly đi, nghĩ sao lại có nơi thần tiên đến thế! 

Rồi mình cũng có dịp đi ra nước ngoài nhiều lần, nhưng thực lòng chưa khi nào nghĩ đến được nơi "thần tiên" ấy. Vậy mà trời chiều mình, mình đã đến cái nơi cách đây gần nửa thế kỷ cả thày lẫn trò đều nghĩ đến được đấy cũng ngang đến với sao Kim, sao Hoả.

Cách đây hơn chục năm lúc đưa cu lớn nhà mình đi thi đại học, ngồi chờ con thi, xem tạp chí giới thiệu các trường đại học TOP đẹp nhất trên thế giới. Chả rõ sao trong gần chục cái trường ấy mình thấy mê nhất Đại học Sydney (University of Sydney). Nghĩ, con cháu mình mà được vô đây học thì hạnh phúc biết bao.

Thánh nhân đãi kẻ khù khờ! Ông con trai út khù khờ của mình  vừa gửi ảnh đang ôm hoa "khoe" trường nữa đấy!



Read More..